hái hồng chương h
Hái Hồng - (Chương 66) - Tác giả Giá Oản Chúc Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. doc truyen
Truyện Hái Hồng - Chương 31. Ngay cả đến thím quét rác của Hồng Oa đều biết trong lòng ông chủ buồn bực không vui, Trịnh Hậu Loan lại là người thấu hiểu rất rõ.
Đọc truyện Hái Hồng của tác giả Giá Oản Chúc, đã full (hoàn thành). Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng. Trang 2. Hiện menu doc truyen. Phân loại theo Chương . Dưới 100 chương; 100 - 500 chương; 500 - 1000 chương; Trên 1000 chương; Tùy chỉnh . Màu nền. Truyện. Hái Hồng.
Đặt vé TOP 1 nhà xe đi Hóc Môn - Sài Gòn từ Châu Thành - An Giang VIP chất lượng cao giá vé rẻ nhất. Không cần thanh toán trước, chọn được chỗ ngồi yêu thích, có xác nhận vé tức thì từ nhà xe. Cam kết hoàn tiền 150% nếu không có vé. So sánh lịch trình, số điện thoại, đánh giá và chọn giá vé thấp nhất của
Chương 27. Chương trước Chương tiếp. Chu Hồng Hồng hoảng sợ, chút nữa thì cho rằng Trình Ý muốn đánh mình. Trình Ý thoáng thấy sự kinh hoàng của cô, cười. Hắn dùng dây lưng cạo cạo mặt cô, "Sợ?"
gambar orang membuang sampah pada tempatnya kartun. Ngàyhôm sau Trình Ý mới biết việc này. Lúc ấy, hắn đang đưa Chu Hồng Hồng đi đường đi, Thời gia gọi điện thoại cho hắn, mắng hắn là kẻ bạc tình, đùa bỡn tình cảm con gái nhà Ý nghe xong điện thoại sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi, cũng không nói năng Hồng Hồng thấy biểu tình của hắn âm trầm, lo lắng hỏi "Đã xảy ra chuyện gì sao?"Trình Ý cũng không giải thích, ánh mắt lạnh tựa những trận gió đông, hung tợn nói với cô "Chu Hồng Hồng, đều tại việc xấu cô làm!" Sau đó liền xoay người rời Hồng Hồng ngây ra một lúc, căn bản không hiểu chuyện gì xảy ra. Nhìn bóng lưng của hắn cô muốnđuổi theo, nhưng cuối cùng vẫn dừng bước tập mới quan trọng nhất. Cô không ngừng tự nói với mình như ngày sau đó Trình Ý cũng không đi tìm Chu Hồng bắt đầu nghi ngờ, không biết có phải làlời nói dối do mình sắp xếp kia đã bị Lão thái gia vạch trần, sau đó đã xảy ra chuyện gì đó, nhưng trong làng lại chẳng nghe ngóng được điều gì, thật có chút kỳ bèn gọi điện thoại cho người bạn ở làng Ô Sơn, dò hỏi tin tức của Thời Tiệp cô như dò trúng đài vội tám chuyện của Thời Tiệp Nghệ cho cô nghe. "Chắc là bạn không biết! Thời Tiệp Nghệ tự sát! Nghe nói bị tên kia lừa tình!"Chu Hồng Hồng trong lòng run sợ, "Cô ấy..." Chữ tiếp theo nghẹn ở cổ họng không làm sao thốt ra được."Không sao. Cứu sống lại rồi."Thật là may...Chu Hồng Hồng rất hối hận chỉ vì mình can thiệp vào. Nếu cô không nói ra lời nói dối kia, có lẽ mọi chuyện sẽ không ồn ào phức tạp như bây giờ?Thời Tiệp Nghệ nhìn vậy mà yêu Trình Ý đến mức có thể liều cả mạng sống, cô nhất định không thể hại hai người bọn họ bị chia rẽ. Cô không thể trở thành tội nhân. Giờ phút này trong lòng cô dâng lên một niềm xúc động, muốn nói rõ chân tướng cho Lão thái gia, không muốn dính vào chuyện trong nhà họ Trình cũng không còn tâm tư gì để nói chuyện phiếm với bạn mình nữa, tìm vội cái cớ liền cúp điện đó cô ép mình tỉnh táo lại. Sắp đến kỳ thi cuối kỳ rồi, chờ thi xong cô muốn nói chuyện một lần rõ ràng với Trình ngờ buổi tối cuối cùng trước khi thi, Bà Hai đột nhiên vội vã đến Chu gia cầu mở cửa làmẹ Haitrông có vẻ rất sợ hãi, nhìn thấy Chu mẹ liền hỏi "Hồng Hồng đâu? Tôi có việc tìm nó."Chu mẹ đáp lời, sau đó đi vào trong phòng kêu con gái Hồng Hồng lúc ấy đang ôn tập cho cuộc thi ngày hôm sau, lúc ra ngoài nhìn thấy Bà Hai, trong lòng có chút bất nhiên, Bà Hai vừa thấy cô, khóc lóc nói Trình Ý sắp không xong rồi, muốn cô đi cầu tình Tiệp Nghệ khi ấy uống thuốc ngủ tự ta có một người anh trai trong người bị bệnh, trong phòng luôn có sẵn thuốc ngủ. Có một khoảng thời gian cô ta bị mất ngủ, đến phòng của anh cô ta mò lấy đi một mẹ Thời phát hiện đã nhanh chóng đưa cô ta đến phòng khám trong làng. Bác sĩ vừa nhìn thấy tình huống này, quyết định thật nhanh nói phải đưa đi bệnh viện thành thế lại chuyển viện. May mắn là đưa đến cứu kịp thời, bảo vệ được tính Trình Ý đi thăm Thời Tiệp Nghệ, không ngoài dự đoán, bị Thời gia nhiếc móc, đánh cũng không phản bác, chỉ kiên trì nói muốn thăm Thời Tiệp gia tức giận mắng hắn là đầu sỏ gây nên chuyện, kiên quyết không cho hắn vào liền yên lặng ở ngoài phòng bệnh chờ, vẫn cứ chờ mãi ở đó đều là Nhung Bác Quân đưa ăn uống cho hắn. Nhung Bác Quân và Trình Ý lúc đầu không hợp nhau, sau này cảm tình rất tốt. Hắn biết Thời Tiệp Nghệ là người Trình Ý thích, nếu thực sự xảy ra chuyện gì, Trình Ý sẽ chịu không nổi, hắn liền xung phong nhận việc đến làm hậu đến khi Thời Tiệp Nghệ tỉnh lại, chủ động yêu cầu gặp Trình Ý, Thời gia mới buông hai người bọn họ ở riêng với nhau, Thời Tiệp Nghệ không đợi Trình Ý phát tác đã làm nũng trước."Chớ mắng người ta. Người ta lúc ấy hồ đồ, chứ không hề muốn tự sát.""Anh sao có thểtức giận gì em." Trình Ý nhỏ giọng dịu dàng, mang theo tư thái cưng chiều. "Em cứ gặp chuyện như vậy, anh rất khó chịu."Thời Tiệp Nghệ nhìn ra cửa sổ thủy tinh nhỏ, thấy ngoài cửa cha mẹ đang như hổ rình mồi nhìn vào bên trong, cũng không dám dính vào trong lòng hắn, chỉ bĩu môi nói "Lúc ấy thật sựem không biết tại sao lại làm như vậy, tự nhiên lại hành động điên rồ như thế."Cô ta còn giơ ngón tay lên, tỏ vẻ thề thốt."Anh tin em là nhất thời hồ đồ. Không có việc gì là tốt rồi."Thời gia cho bọn họ gặp nhau rất ngắn, Trình Ý cũng không kịp tình ý triền miên, chỉ có thể nói về việc quan trọng trước."Anh không muốn diễn kịch với Chu Hồng Hồng nữa. Lão gia tử muốn tức giận đi chăng nữa thì cũng tùy ông ta." Dừng một chút, ánh mắt Trình Ý chuyển thành lạnh lẽo. "Có phải ông ấy đã nói lời khó nghe với em không?"Thời Tiệp Nghệ cười lắc lắc đầu, sắc mặt vẫn còn trắng bệch. "Không phải, là ba mẹ em mắng anh không ra gì, Trình Ý... Dù sao cũng đã giả vờ hơn một năm rồi, nhịn một chút nữa là được... Chỉ cần Chu Hồng Hồng đi ra bên ngoài, coi như cô ấy bỏ anh, thì ông cụ sẽ không còn gì để nói."Trình Ý ôm lấy cô ta, cũng không nói tiếp vấn đề này, dặn cô ta phải nghỉ ngơi thật Thời vừa thấy hai người có động tác thân mật, lập tức vọt vào, đuổi Trình Ý Tiệp Nghệ mím môi, Trình Ý không muốn làm cho Thời Tiệp Nghệ khó xử, chỉ đành đi ra đến nhà Trình Ý bèn lật bài ngửa với Lão Thái hắnkhông cần Chu Hồng Hồng, hắn thích Thời Tiệp thái gia phát hỏa. Từ trước đến giờ ông luôn cảm thấy không nắm trong tay nổi Trình Ý, tưởng rằng có thể dùng tài sản buộc hắn khuất phục, không ngờ là vẫn không thể nào trị nổi đứa cháu trai không thể nào nắm nổi trong tay, ông không muốn lần này dùng gia pháp xử trí, xuống tay vô cùng tuyệt tình tàn nhẫn. Hơn nữa đánh xong liền đem Bà Hai và Trình Ý vẫn còn bị thương đuổi ra khỏi Ý bị đánh rất thê thảm, chống chọi được đến lúc ra khỏi cửa Trình gia liền ngất Hai khóc cầu xin lão thái gia, để cho Trình Ý được khám vết thương trước, có chuyện gì từ từ bàn thái gia đang nổi cơn thịnh nộ, không để ý đến lời cầu xin tha thứ của bà Hai sai quản gia khóa cửa lớn Hai là người thanh cao, ở làng Vĩnh Cát cũng không kết được người bạn chỉ có thể nghĩ đến Chu Hồng bị đuổi ra quá bất ngờ, tiền riêng không kịp mang theo, ngay cả chỗ ăn ở cũng không có. Nếu không tìm bác sỹ khám chữa cho Trình Ý, bà thật sự rất cũng không thèm để ý đến mặt mũi sĩ diện, chỉ cần có thể cứu con trai của bà trở về mà Chu và Chu Hồng Hồng nghe bà Hai kể lại đều giật mình vì sự tuyệt tình của Trình Lão thái Chu cũng không phải người có lòng dạ cứng rắn, bèn nói "Bà Hai, anh trai tôi đi làm ăn nhỏ ở làng Hoàng Khê, căn nhà của anh ấy đến giờ vẫn để không, chẳng qua đã lâu không có người ở, hơi đơn sơ một chút. Nếu bà không chê thì trước tiên có thể đến đó ở."Bà Hai liên tục nói cám ơn, thậm chí còn muốn quỳ xuống dập đầu, mẹ Chu nhanh tay đến nâng dậy."Trình Ý hiện ở chỗ nào?" Chu Hồng Hồng thật sợ nếu không kịp chữa trị hắn liền...."Còn ở Trình gia, tôi thật sự nâng không nổi. Tôi chạy tới phòng khám một chuyến, ai ngờ Lão thái gia đã căn dặn bên kia, bọn họ không dám trị cho Trình Ý... Nó..." Bà Hai càng nói càng nghẹn ngào, đến cuối cùng, cố gắng chịu đựng kìm nước mắt, mới miễn cưỡng nói hết lời. Móng tay bà cắm sâu vào lòng bàn tay mình, ẩn nhẫn nét đau thương vô Hồng Hồng không ngờ được Lão thái gia là người tuyệt tình như vậy. Chạy tới cầu xin lão thái gia cũng không quan trọng bằng cứu Trình Chu nhớ tới đầu đường có một hiệu thuốc bắc nhỏ, chưởng quầy kia là một lão trung y. Chu gia và ông ta bình thường quan hệ cũng không tệ lắm, bèn nói "Hồng Hồng, con và Bà Hai đi đưa Trình Ý về đây trước, mẹ đi mời Trịnh đại phu lại đây một chuyến."Nói xong lại an ủi Bà Hai."Lão Trịnh cùng Trình gia không có ích lợi khúc mắc gì, chắc sẽ đến giúp đỡ thôi."Chu Hồng Hồng vội vàng đi sang tiệm tạp hóa cách vách hỏi mượn ông chủ một chiếc xe đẩy nhỏ, mọi người đều là người quen biết, ông chủ không hỏi nhiều lập tức cho cô lại như nghĩ ra gì đó, về nhà cầm lấy cái chăn bông đi ra, sau đó liền cùng Bà Hai chạy đến phía Trình Hồng Hồng biết Trình Ý thương thế nghiêm trọng từ trước, đã chuẩn bị tâm lý. Nhưng khi thật sự nhìn thấy hắn, vẫn khiến hốc mắt nóng lên, thiếu chút nữa đã rơi Ý nhắm mắt lại ngồi dựa dưới tàng cây, đèn đường tối mù mịt, trên quần áothâm lại cả mảng lớn, nổi bật lên sắc mặt tái nhợt thật đáng gần mới nhìn rõ trên quần áo hắn tất cả đều là máu. Từ lưng, trước ngực, trên đùi đều là thái gia rốt cuộc lòng dạ ác độc đến mức nào mới có thể xuống tay nặng như Hồng Hồng trải chăn bông lên trên xe đẩy nhỏ, rồi mới cùng bà Hai hợp lực đỡ hắn lên. Trong lúc ấy Trình Ý cau mày hừ hừ rên vài đường về, Chu Hồng Hồng đẩy xe, cúi đầu hỏi "Bà Hai, bị Lão thái gia đánh, Trình Ý cũng không trốn sao?""Chưa bao giờ trốn... Nó là cái loại tính tình cứng rắn. Dù sao đó cũng là ông của nó... Lão thái gia từ trước tới giờ không có đánh ác như vậy." Bộ dáng bà Hai đã vô cùng mệt mỏi, sớm không còn vẻ ung dung cùng quyến rũ ngày trước. "Hồng Hồng, nếu như nó.... Ta nên làm cái gì bây giờ..."Chu Hồng Hồng vội vàng nói "Không đâu. Anh ấy vì bà, nhất định sẽ cắn răng chống đỡ."Đây là thật, cô có thể nhìn ra được, Trình Ý rấtquan tâm đến mẹ của Hai cảm kích tự đáy lòng nói "Hồng Hồng, mẹ con chúng ta suốt đời sẽ cảm kích cháu.""Bà Hai, bà đừng nói như vậy. Kỳ thật, các người không xấu..."Bà Hai cười khổ, không nói trở lại Chu gia, Trịnh đại phu đã ấy vừa thấy tình huống của người bị thương, nghiêm mặt nói "Cậu ta sợ là phải mất một khoảng thời gian không thể xuống giường.""Vậy... Sẽ lưu lại di chứng gì sao?" Bà Hai run giọng hỏi, nắm lấy tay Chu Hồng Hồng tìm kiếm một điểm dựa."Điều này, tôi còn phải cẩn thận xem xét thương thế đã."Trong phòng yên tĩnh không tiếng động, mọi người đều đang chờ đợi chẩn đoán của Trịnh đại phu."Tôi phải trở về hiệu thuốc bắc lấy mấy vị thuốc." Trịnh đại phu kiểm tra thương thế của Trình Ý xong, cảm thấy có chút chắc cho đại phu rời đi, Bà Hai lại ưu sầu lo lắng. "Đại phu cũng không nói có thể chữa khỏi hay không, liệu có để lại dị tật gì không...""Lão Trịnh rất có kinh nghiệm chữa các vết thương do vật cứng gây ra, bà cứ yên tâm." Mẹ Chu cũng chỉ có thể nói như vậy, đoán được Bà Hai vẫn chưa ăn gì, lại nói "Bà Hai, chắc bà còn chưa ăn cơm chiều? Tôi đi nấu chút cháo, tối hôm nay bà cũng mệt đến chết rồi."Bà Hai ngoài cám ơn ra thì cũng không biết nên nói thế nào mới biểu đạt hết sự cảm kích của Hồng Hồng bưng tới một chậu nước nóng, để Bà Hai lau người cho Trình vết thương của Trình Ý bởi vì máu mà bết dính vào quần áo, Bà Hai cũng không dám kéo y phục của hắn, chỉ có thể đem vết máu loang lổ trên da nhẹ nhàng lau đi một đại phu lấy thuốc xong liền lập tức trở lại, đưa thuốc cho Chu Hồng Hồng Hồng vội vàng đi vào phòng bếp sắc thuốc. Chu mẹ đã ở sẵn trong bếp, đang định đun nóng lại chút đồ ăn tối còn dư lại cho bà Hai ăn trước."Mẹ, để con làm. Mẹ đi ra cùng Bà Hai đi, tâm tình bà ấy không tốt lắm.""Ừ. Đồ ăn làm xong thì kêu mẹ. Aiz, rốt cục là có việc gì, Lão nhân giasao mà ác như vậy..." Mẹ Chu cảm thán, liền để công việc trong bếp cho con gái, còn bà thì đi ra đại phu cho Trình Ý uống thuốc xong, nói "Nếu uống thuốc này rồi, trong vòng 3 giờ cậu ta mà tỉnh lại, vậy thì còn có thể cứu. Nếu không thì tôi đành bất lực."Bà Hai bị nửa câu sau doạ sợ tới mức trước mắt tối om, thiếu chút nữa đứng không đại phu vẫn thường thấy người nhà dao động khi nghe bệnh tình, vô cùng bình tĩnh nói xong "Nếu cậu ta có phản ứng, thìdùng mấy vị thuốc này, đun cách thuỷ khoảng hơn 20 phút rồi dùng băng gạc bao lên, chườm nóng lên chỗ bị nặng."Chu Hồng Hồng đáp lời, nghiêm túc ghi nhớ trình tự đun thuốc và băng thuốc, rồi mới tiễn Trịnh đại phu ra nghĩ, cuộc thi ngày mai sợ là thi không tốt mà chỉ cần Trình Ý có thể tỉnh lại, thi cử gì thì kệ, từ từ cũng được...
Thông tin truyện Hái Hồng Tác giả Đánh giá từ 26 lượt Bạn đang đọc truyện Hái Hồng full đã hoàn thành của tác giả Giá Oản Chúc. "Có một ngày, Chu Hồng Hồng phải trực nhật ở trường học, về nhà muộn hơn so với bình thường, trong lòng cô muốn về nhà sớm một chút, liền đi đường tắt về. Đến một con hẻm nhỏ lại vừa vặn gặp đúng Trình Hạo đang say rượu. Hắn thấy cô, toét miệng liền nham nhở dâm tà bổ nhào về phía cô. Trình Hạo người này vốn đã nổi tiếng ác danh, Chu Hồng Hồng khi nhìn thấy hắn liền có phòng bị, thấy hắn có động tác, vội vàng nhanh nhẹn phản kháng, lớn tiếng kêu cứu. Đáng tiếc vào giờ này, mọi người đều về nhà ăn cơm, vốn dĩ sẽ không ai đi qua nơi này. Cô trong lúc hỗn loạn, vớ lấy một cục gạch, hung hăng đập lên Trình Hạo. Trình Hạo bị một đập này, kêu đau một tiếng, buông lỏng cô ra. Chu Hồng Hồng căn bản mặc kệ là đã nện vào nơi nào của Trình Hạo, vội vàng chạy ra ngoài, kích động chạy về nhà, trùng hợp là các bà thím trong xóm đều ở ngờ, ngày hôm sau, trấn trên đã lan truyền ồn ào huyên náo, Chu Hồng Hồng bị cường bạo. Cô vô cùng ủy khuất. Những người này không tin lời của cô, Trình Hạo kia thế mà cũng không làm sáng tỏ. Mẹ Chu an ủi cô, nói qua một thời gian, mọi người sẽ từ từ quên lãng chuyện này. Ai ngờ nửa tháng sau, Trình gia lão thái gia đột nhiên đến Chu gia, hành động này lại như chứng thực cho lời đồn đại Chu Hồng Hồng bị Trình Hạo cường bạo. Trình Hạo cũng vô cùng bực tức. Mẹ nó chứ, việc ác chưa kịp làm, lại bị cô nàng kia đập. Giờ còn muốn ép hắn chịu trách nhiệm, đương nhiên là không chịu. Hắn táo bạo cãi lại Lão Thái gia vài câu, đêm đó thu thập đồ, rời nhà đi ra thiếu gia chính tông của Trình gia đi mất. Nhưng Trình gia còn có người cháu trai khác mà. Hắn gọi là Trình Ý. Hiện nay lão thái gia một mực nhận định Trình gia thiếu Chu Hồng Hồng một cái công đạo, liền để cho Trình Ý thay cháu trai lớn hoàn thành. Lão thái gia mang theo sính lễ đi vào Chu gia...." Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50
Chu Hồng Hồng ngơ ngác ngỡ ngàng. Cô vốn là người dễ mềm lòng, bằng không cũng sẽ không bị Trình Ý lấn áp nhiều năm như vậy. Nhưng cô cũng là một người con gái rất cẩn thận với tình yêu. Cô đồng cảm với những gì Thời Tiệp Nghệ trải qua, nhưng trong lòng lại chua xót nói. "Nếu anh hối hận... Có thể cùng cô ấy nối lại tình xưa."Trình Ý nhíu mày, "Nói cái gì đó, anh đã có em rồi.""Chúng ta đã chia tay, anh bây giờ là ngườitự do." Cô đã không chỉ một lần nhắc nhở hắn điều này, hắn lại chẳng hề nhớ nói của hắn càng trầm lắng hơn, "Anh và cô ấy còn chia tay sớm hơn nữa, đó đã là chuyện từ năm nào rồi.""Trong lòng anh thì sao? Chắc cũng có suy nghĩ nếu lúc trước không chia tay cô ấy thì tốt biết bao. Vì lùi bước mà lựa chọn tôi, giờ hối hận rồi đúng không?" Chu Hồng Hồng đẩy hắn ra. Cô không nghĩ mình lại có thể biểu hiện như một oán phụ như vậy, nhưng cô không nhịn thật sự không nhịn đứng ở trước mặt cô, tùy cô phát tiết. "Em lúc nào cũng thích suy nghĩ lung tung, anh nói anh hối hận cùng em lúc nào?""Anh vừa mới nói đó." Đẩy hắn không được, cô nắm lấy cánh tay hắn mà Ý nhìn cô đỏ hốc mắt, nước mắt trong suốt trong đó lung lay sắp rơi xuống. Hắn giơ tay lên muốn xóa sạch chúng, lại bị cô nghiêng đầu né tránh. Hắn vô cùng ảo não. "Anh là hối hận năm đó không biết cô ấy sinh bệnh, chuyện của hai ta còn làm tăng thêm bệnh tình của cô ấy."Cô cắn môi không nói, một mặt tỏ vẻ quật vỗ về mái tóc dài của cô, nhẹ giọng nói "Nhưng mà anh đã từng giả thiết, nếu anh và cô ấy vẫn tiếp tục thì sẽ ra sao, anh tình nguyện thà là như bây giờ."Chu Hồng Hồng dường như nghe không hiểu lời của hắn, không có chút phản ứng lướt qua mặt của cô, ngữ điệu thoáng sốt ruột. "Chu Hồng Hồng, em đừng mãi nghĩ anh và cô ấy như thế nào, tất cả đều đã từ rất lâu trước kia. Lần này chẳng qua là anh thấy cô ấy bị bệnh, mới đi cùng cô ấy thôi. Nếu không, cô ấy đã có cha của đứa trẻ, anh cũng có vợ, gặp mặt làm gì."Cô vội vã nhìn về phía hắn, khuôn mặt yêu mỵ, sau đó lại nhớ tới cái gì đó, bèn nói "Cô ấy thích ba của đứa trẻ... Cũng là bởi vì giống anh thôi.""Không giống, tuyệt đối không giống." Trình Ý đã từng xem qua ảnh chụp người đàn ông kia, hắn chẳng nhìn ra giống ở điểm nào. "Thời Tiệp Nghệ nói hắn là ôn cái gì ngọc, anh nào có ẻo lả như vậy.""Làấm áp như ngọc." Cô khép mi, sau đó thay bằng giọng ghét bỏ, "Đó cũng không phải là ẻo lả, chỉ là không thô lỗ giống anh mà thôi." Hắn nghe xong, lại cười xấu xa "Anh không thô, làm sao khiến em thích."Chu Hồng Hồng tức giận. "Anh cút đi.""Được rồi, anh đã nói rồi. Anh không làm em." Hắn kéo cao taycô, hung hăng vỗ mu bàn tay cô vài cái, "Ngoan, đừng nghĩ lung tung. Anh không hề hối hận khi ởcùng với em. Chẳng qua chỉ là, nếu hai ta chậm lại một chút, có lẽ bệnh của cô ấy rất nhanh đã có thể khỏi rồi."Bản thân Trình Ý cũng biết, nếu năm đó hắn biết chân tướng, theo cá tính của hắn, chắc chắn sẽ không bỏ Thời Tiệp Nghệ. Nhưng mà bây giờ, hắn đã trải qua thời gian cùng Chu Hồng Hồng, tâm tình dĩ nhiên đã khác xưa."Đều tại anh cầm thú cường gian tôi, nếu không tôi cũng sẽ không cùng với anh." Cô lại bắt lấy tay hắn cắn, vô cùng hung thật bình tĩnh, cứ như thứ cô cắn không phải tay của mình. "Anh cường em lần đó là chuyện không hối hận nhất trong đời này, nếu không làm sao trói được em.""Lưu manh, tội phạm cường gian!" Chu Hồng Hồng rất bực tức, mặt đã nhăn thành một đoàn."Lúc ấy anh cũng từng cho em đi kiện, là chính em không đi thôi. Lông phía dưới của em anh cũng nhổ biết bao nhiêu cái khụ mình dịch nguyên văn, bây giờ mới đến nói là anhcường gian?""Anh —— "Trình Ý cọ cọ trán cô, "Được rồi, anh là cầm thú, anhcường gian em sao, cái gì cũng là lỗi của anh. Đừng khóc, mới mồng ba tết thôi, khóc sướt mướt là điềm xấu đó."Cô đành chịu đựngkhông cho nước mắt rơi xuống."Thời Tiệp Nghệ hiện tại đãnhớ lại người đàn ông kia. Người nhà cô ấy đang nhờ các mối quan hệ để tìm kiếm, sẽ không có chuyện gì liên quan đến anh nữa." Nói xong, hắn liếc cô một cái, bổ sung một câu, "Em nói xem có muốn anh đến hỏi cô ấy thử xem, ai có thể cả ngày lẫn đêm ở bên cô ấy?"Chu Hồng Hồng bị lời này gợi nhớ, sợ run lên, mới nói "Cô ấy cũng rất khổ, người mình yêu mất tích, đứa nhỏ cũng không còn, lại bị loại bệnh di truyền này. Anh chớ đi chọc cô ấy... Hi vọng cô ấy sớm ngày khôi phục...""Không ăn giấm sao?" Hắn cười nhẹ, hôn lên gương mặt ra sức giãy dụa, "Tôi thật không muốn để ý đến anh. Nhanh lên đi, tôi muốn đi ngủ."Hắn lại nổi lên sắc tâm, "Chu Hồng Hồng, em choanh hôn một chút, chỉ một chút thôi, anh hôn rồi sẽ đi." "Cút đi." Cô đẩy mặt của hắn, "Đồ lưu manh."Trình Ý cuối cùng cũng chỉ ngắm nhìn môi của cô, lưu luyến đi ra cửa. "Được rồi, được rồi, em đừng tức giận, anh sẽ chờ em lại trở về làm vợ của anh.""Anh cứ chờ suốt đời đi." Chu Hồng Hồng lạnh mặt, ở phía sau đá ga của làng Vĩnh Cát rất nhỏ, mỗi ngày chỉ có một chuyến xe trở về thành phố S. Lúc Chu Hồng Hồng đến đó, đã không còn vé ngày mồng năm nữa. Cô đành phải đixe buýt lên thị trấn đón xe gần hết đợt nghỉ tết, người ra vào nhà ga tấp nập. Cô chờ đợi trong dòng người dài ngoẵng, chật chội để đón sắp tới phiên cô, Trương Nhạc Minh điện thoại tới, hỏi cô hôm nào về làm việc. Nghe thấy cô còn chưa mua được phiếu, hắn đột nhiên nói, "Nếu không thì tớ đến đó đón cậu."Chu Hồng Hồng ngớ người ra. "Như vậy rất phiền toái, cậu chạy đến bên này thì tớ cũng đã phải đợi mấy tiếng nữa rồi."Đầu bên kia không nghe thấy giọng hắn nói, đại khái cũng hiểu được đề nghị này là không thực mặc dù không thực tế, trong lòng cô cũng cảm thấy thật ấm áp dễ chịu. "Trương Nhạc Minh, cám ơn cậu.""Cảm ơn cái gì, tớ cũng chưa giúp được gì." Hắn cười cười, sau đó thân thiết hỏi "Nếu không mua được vé thì cậu phải làm sao bây giờ?""Tớ có người bạn hôm đó cũng về thành phố, nếu như không mua được vé, hôm đó tớ sẽ đi nhờ xe."Ngồi xe của Trình Ý là sự lựa chọn cuối cùng của Chu Hồng Hồng. Nếu như có thể mua được vé, cô sẽ có thể an toàn về thành này là bởi vì, Trình Ý hai ngày nay rất dính người, cô bị hắn quấn quít đếnsợ. Hắn vốn là loại người vô lại, nay lại thêm da mặt dày đến vô cùng. Thật may là hôm nay, hắn và đám bạn rượu thịt của hắn đi leo núi, bằng không cô còn không chắc mình có ra khỏi thị trấn Hồng Hồng có lúc nghĩ lại, mình đối với Trình Ý có quan trọng đến vậy sao? Trước kia thì thật đúng là không hề quan lẽ là trời cao thương sót, cô mua được vé ngày mồng năm. Mặc dù là chuyến xe rất được may mắn này, cô lại suy nghĩ tìm cách lừa Trình Ý. Cô tính toán sáng sớm ngày mai phải đi xe buýt đường dài, nhưng quan trọng nhất là mẹ cô đừng nói lỡ phần đi gì đến công ty thì sau đó tính tiếp... Dù sao Trình Ý cũng không biết công ty của cô ở đâu, hắn cũng không thể tìm khi về nhà, Chu Hồng Hồng giải thích với mẹ Chu, bảo ngày mai Trình Ý không rảnh đưa cô trở về thành phố, cô đã mua vé Chu không hề hoài hôm đó, Chu Hồng Hồng đề phòng Trình Ý thình lình đến nhà tìm. Khi hắn gọi điện thoại cho cô thì cô chủ động nói muốn đi ăn không để cho hắn nghi ngờ, thái độ của cô vẫn rất lạnh Ý có vẻ hết sức ân cần, lúc gọi món đều chăm sóc theo khẩu vị của thế cô mới biết, thì ra hắn cũng biết sở thích của đem ý nghĩ này nói với liếc xéo cô, "Tốt xấu gì thì cũng ngủ với em bảy năm, đây là điều cơ bản nhất."Chu Hồng Hồng cũng rất bàng không hề không yêu Trình Ý. Ngược lại, cô thật sự thương mà hắn giữ cô lại như vậy, cô vẫn không động lòng. Hắn đối với cô không tốt, thì cô không vui. Bây giờ mỗi ngày hắn đều dỗ cô, cô lại vui không nổi. Nỗi chờ mong trong lòng cô, vẫn không được đáp ứng. Cô nghĩ, nếu không chiếm được, vậy thì tình nguyện không cần. Không thấy hắn, không nghĩ đến hắn, vậy trong lòng cũng sẽ không chuyện của Thời Tiệp Nghệ, cô không phải là không tin hắn, chẳng qua là cô sợ. Cô sợ nhỡ Thời Tiệp Nghệ lại phát bệnh, hắn sẽ lại ném hết thảy xuống vội vàng chạy đến với cô muốn chiến thắng quá khứ của hắn, nhưng ai sẽ cho cô sức lực đây...Trước khi về nhà, Trình Ý kéo Chu Hồng Hồng quẹo vào chỗ tối trong ngõ nhỏ, lòng tràn đầy vui mừng nói "Hôm nay, cho anh hôn một cái, được không?"Chu Hồng Hồng không nhìn thấy rõ mặt của hắn, chỉ thấy đường cong mơ hồ. Thế nhưng tiếng nói vang lên bên tai, khiến cho cô hoảng hốt cảm giác được một loại thân mật thật ấm bóng đêm, giọng nói của hắn mê hoặc cô. Cô sửng Ý thấy cô không phản kháng coi như là đã chấp nhận, cúi đầu chuẩn xác dán lên môi Hồng Hồng phản ứng lại, sau đó có chút kháng cự, đang muốn lui về phía sau đã bị hắn chế trụ. Hắn rất ít khi quấn quít dịu dàng như thế, động tác thong thả mà thương tiếc, một tấc lại một tấc tìm ngửa đầu, gắt gao kéo áo của hắn. Trong khi hắn trằn trọc mút cánh môi cô, cô gần như mềm nhũn muốn ngã xuống, bị hắn đúng lúc kéo nâng thân thể của cô lên, kỹ xảo tuyên bố muốn dụ hoặc đến khi ngã tư đường phía ngoài truyền đến tiếng nói chuyện, Chu Hồng Hồng mới hoàn hồn. Cô sợ bị người khác nhìn thấy, kích động vỗ Trình Ý đang hôn hứng thú, sao có thể để ý đến giằng co môi của cô không chịu buông, đến khi bức cô không thở được, mới vẫn chưa thỏa mãn buông cô ra."Chu Hồng Hồng, đêm nay em thật ngoan." Hắn hơi hổn hển, lau mổ môi của cô, "Anh muốn em luôn ngoan như thế này."Đúng vậy, nếu cô vẫn ngoan như vậy thì tốt thật thì, ngay tại ngày hôm sau, Chu Hồng Hồng chạy Ý hẹn với cô là mười giờ sáng. Cô nói hành lý không nhiều lắm, không cần hắn giúp đỡ, đến lúc đó cô sẽ đến thẳng nhà họ Trình. Nói xong, cô còn hôn nhẹ hắn một cái, kết quả khiến hắn một phen lại quấy rầy Ý bởi vì được hôn đến mê hồn, cô nói cái gì hắn đều đồng mười giờ, Chu Hồng Hồng không xuất hiện, Trình Ý chỉ nghĩ là cô đến muộn. Nhưng cho đến mười giờ mười lăm phút cô cũng không có tin tức gì, hắn cảm giác có gì đó không thích thoại của cô lại trong trạng thái không liên lạc lại đợi một lúc, lại gọi tiếp, vẫn không có tín Ý vội vàng chạy tới nhà họ Chu, nhấn chuông cửa đến nửa ngày, cũng không có người đáp mặt của hắn mây đen dầy đặc, quả thực là sấm chớp đùng quay về nhà họ Trình tính lái xe trở về khéo gặp Bà Hai đi ra sân sau, thấy thần thái buồn rười rượi của con trai mình, bà vội thăm dò hỏi một câu, "Sao không đợi Hồng Hồng?""Đợi?" Trình Ý nhếch mép cười, cảm xúc lung tung trong lòng đã khiến cho hắn không thể che giấu."Cô ấy chờ chết đi!"
Truyện Hái Hồng của tác giả Giá Oản Chúc thuộc thể loại truyện ngôn tình, với một câu chuyện tình yêu đầy rắc là Chu Hồng Hồng, một cô nàng xinh đẹp và tự lập. Với cô tình yêu có cũng được, không có cũng được. Nếu đã yêu thì phải là người thật xứng là Trình Ý, một người đàn ông lịch lãm. Anh vẫn đang phân vân không biết có thực sự yêu cô không. Nhưng anh lại rất muốn sống với cô đến hết cuộc đời này! Xem thêm
Hái hồng là một tác phẩm ngôn tình thuộc thể loại Hiện đại, thanh mai trúc mã, ngược tâm ngược thân, siêu sạch siêu sắc, HE, của tác giả Giá Oản Chúc. Bản thân admin đã khám phá và cảm thấy cuốn truyện này khá thú vị. Hái hồng là một tác phẩm ngôn tình thuộc thể loại Hiện đại, thanh mai trúc mã, ngược tâm ngược thân, siêu sạch siêu sắc, HE, của tác giả Giá Oản Chúc. Bản thân admin đã khám phá và cảm thấy cuốn truyện này khá thú vị. Cốt truyện bắt đầu với cuộc sống thường nhật của Chu Hồng Hồng vốn rất bình lặng, hàng ngày chỉ ăn và học, đến khi có tin đồn thổi rằng cô bị một tên đàn ông cường bạo, làng của cô lại là những người có suy nghĩ cổ hủ, mặc cho cô giải thích thế nào họ cũng không tin rằng cô vẫn còn trong trắng, từ đó mọi việc dần thay đổi… Trình Ý là con riêng của Trình gia, hắn từ nhỏ không được mọi người quan tâm nhiều lắm, mặc cho hắn cùng đám lưu manh đi gây chuyện khắp nơi, ở tuổi của hắn đáng lẽ là phải đến trường thế nhưng hắn lại thường xuyên ra vào sòng bạc, nói chung là, từ trước đến giờ hắn vốn chẳng làm được việc gì khiến người khác vừa mắt. Người anh cả - Trình Hạo trước giờ được cưng chiều sinh hư, chỉ biết đam mê nữ sắc, lại chẳng bao giờ chịu suy nghĩ những việc đàng hoàng, thế nên hắn mới có ý định cường bạo Chu Hồng Hồng, vậy mà xui xẻo thế nào hắn không những không được ăn lại còn bị gắn mác tên vô trách nhiệm, ăn hiếp con gái nhà lành v. Sau sự việc đó hắn ta liền trốn chạy, Trình gia vì không còn cách nào khác thế nên để Trình Ý nhận tội thay. >> Truyện HOT Tình Đắng Lúc này Trình Ý cũng có người con gái mà hắn thương, còn với Chu Hồng Hồng chỉ là giao dịch giữa hắn và lão thái của Trình gia. Hai người tưởng chừng như chẳng thể chung đường lại chỉ vì sự việc không đâu thế này mà được dây tơ hồng buộc chung vào một chỗ. Chu Hồng Hồng thích hắn, hắn biết. Đối với hắn tâm tư của cô gái nhỏ này làm sao mà không nhìn ra đây? Hắn lúc đầu chỉ nghĩ đối với cô có trách nhiệm mà sẽ không dính vào chuyện tình cảm, nhưng dần hắn lại phát hiện thật ra hắn lại rất thích đi trêu chọc cô. Chu Hồng Hồng sợ, cô sợ nếu hắn cứ tiếp tục trêu chọc cô như thế này thì đến lúc cô muốn buông tay phải làm thế nào bây giờ? Cho nên để không tiếp tục lún sâu vào cô quyết định đợi khi lên đại học rồi sẽ rời đi ngôi làng này, mang theo cả mẹ cô nữa, hai mẹ con sẽ sống nương tựa lẫn nhau, cắt đứt hoàn toàn liên lạc với hắn, nhưng mà sao hắn lại không biết ý nghĩ này của cô chứ? Vốn lúc đó trong đầu hắn mặc niệm rằng “Chu Hồng Hồng nhất định sẽ là của Trình Ý”, trong cuộc đời này hắn đã định sẵn nhất định phải là cô. Mọi việc tiếp diễn đến khi cô vào đại học, đang vui mừng tưởng chừng như sắp thoát khỏi móng vuốt của hắn, vậy mà hắn lại đuổi theo cô đến tận đây, xem biểu hiện của hắn chắc hẳn là định cư lâu dài ở thành phố này đi? Thế là Trình Ý mượn ông hắn một số vốn mở quán bar, những năm học đại học của Chu Hồng Hồng cũng là hắn một tay lo cho cô mọi chi phí. Tuy rằng Trình Ý mở miệng ra toàn là những lời thô tục nhưng hắn thật sự quan tâm cô, hắn chưa bao giờ nghĩ những thứ hắn làm ra sẽ không có ai cùng hắn chia sẻ nữa. Trình Ý không rõ lòng mình, miệng hắn thì bá đạo luôn ép buộc cô, cho đến khi có kẻ thứ ba xen vào cuộc sống của hai người họ, những hiểu lầm liên tiếp xảy ra. Hắn và Chu Hồng Hồng đường ai nấy đi… Hai người chia tay, chẳng ai được thoải mái. Trước đây chia tay ánh trăng, hắn hút thuốc rồi cũng vượt qua được. Giờ đây chia tay cô, hắn hút thuốc uống rượu nhưng vẫn thấy rệu rã, làm gì cũng không có tinh thần, làm ăn cũng chẳng buồn động tay, hắn thấy không có vợ kiếm tiền nhiều cũng chẳng để làm gì. Hắn từng có hai người yêu, một người đã là quá khứ, còn vợ hắn, không cần biết là như thế nào hắn cũng không chịu để cô trở thành quá khứ. >> Truyện HOT Bạn Trai Kỳ Lạ Của Tôi Hắn bám dính lấy cô, cô thích hắn cung phụng – hắn đồng ý, cô không cho hắn chạm vào – hắn nhẫn nhịn. Kết cục thì, cô vẫn là thương hắn, nhìn thấy hắn chịu khổ vì mình nên dần dần mềm lòng. Cô lại trở thành người phụ nữ của hắn, quản lý hắn, chăm sóc hắn. Trước đây cô thu mình khi ở cùng bạn bè hắn, không hỏi han chuyện làm ăn của quán bar, bởi cô nghĩ mình không hợp với thế giới của hắn. Sau bao nhiêu chuyện, cô quyết định mình nên vì hắn mà xây cầu nối với thế giới kia. Còn hắn, giờ đây đã biết mình yêu cô, biết cách đem lại cảm giác an toàn cho cô hơn. Hắn vẫn hạ lưu, cô vẫn đanh đá, nhưng hai người đã nhìn rõ lòng nhau, ending tất nhiên phải là happy. Nếu như mọi người thích kiểu truyện nam chính như vậy thì ngại gì không nhảy hố chứ? Hãy Đọc truyện Online và để lại cảm nhận của bạn tại Truyện 24 để mọi người cùng thưởng thức nhé! Nguyễn Thanh Tùng
hái hồng chương h