hoàng hậu vi thượng

Thượng Quan Phụng Nhi là Hoàng hậu duy nhất của Hán Chiêu Đế Lưu Phất Lăng, vị Hoàng đế thứ 8 của nhà Tây Hán trong lịch sử Trung Quốc. Bà lên ngôi Hoàng hậu khi mới 6 tuổi và trở thành Thái hoàng Thái hậu ở tuổi 15. Thượng Quan Phụng Nhi lên ngôi Hoàng hậu khi mới 6 Nhà Lý. Lý Thánh Tông Dương Hoàng hậu ( chữ Hán: 李聖宗楊皇后 ? - 1073 ), thường được biết đến với tôn hiệu Thượng Dương Hoàng hậu (上楊皇后) hoặc Thượng Dương Hoàng thái hậu (上陽皇太后), là một Hoàng hậu, Hoàng thái hậu nhà Lý trong lịch sử Việt Nam. Bà là Chương kế tiếp. 3 Chương 3: Hoàng Hậu phát dâm 4 Chương 4: Bị đụ trước các phi tần 5 Chương 5: Lồn nứng cầu đụ 6 Chương 6: Hoàng Hậu bị đụ phun nước đái 7 Chương 7: Tây Phi bị kĩ nam đụ. Lưỡng triều hoàng hậu - Chương 40 [Đang ra] - Mộc Lan Trắng. Tâm Ma - Chương 64: Nguyệt - Quá khứ của con quỷ (P2) [Đang ra] - Jim Maryal. Gió Mùa Hè - Chương 03 [Đang ra] - Tiếu Tiếu Nguyễn. Thần Đạo Đan Tôn - Chương 5344: Chói Mắt Trang chủ [Cổ Trang] |kaiyuan| Tiền Hôn Hậu ÁiChap 24. Chap 24. Tác giả : Ry Đu Biadia Edit : KNK. Chiếc xe ngựa dừng lại trước cổng. Dịch Dương Thiên Tỉ từ trên xe bước xuống, sau đó lại quay lại đỡ Vương Chí Hoành xuống xe. Chờ cho người đánh xe ngựa mà anh thuê đi khuất gambar orang membuang sampah pada tempatnya kartun. Reads 129,402Votes 5,100Parts 52Ongoing, First published Jul 12, 2017Table of contentsSun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Wed, Mar 30, 2022Văn ánTrích từ Đào Hoa Thôn Sư Ngọc Khanh là con trai trưởng quốc công phủ, phụ thân bất công, mẫu thân yếu đuối, dưới sự bảo bọc của lão thái quân, y chuyên tâm học hành hi vọng đạt được công danh kế thừa tước vị, nhưng một đạo thánh chỉ ban xuống, y trở thành nam thê đông cung thái tử. Vốn tưởng thái tử lợi dụng gia thế của mình, cho nên mới cưới một nam tử như y làm vợ, ai có thể nghĩ được ngày đầu tiên vào đông cung, nam nhân lạnh lùng kia liền cực kỳ yêu thương y. Sư Ngọc Khanh nghi ngờ, mỗ nào đó lui vào góc tường "Điện hạ, người đừng làm loạn." Nam nhân anh tuấn cao lớn khẽ lắc đầu, mỉm cười ôm y vào lòng "Không, ta muốn ngươi." Đây là câu chuyện xưa của một thái tử lạnh lùng bá đạo cưng chiều thê tử. - Trung khuyển thái tử trong nóng ngoài lạnh công VS dịu dàng thông minh thái tử phi thụ, thoải mái, sủng, cưới trước yêu sau, có tiểu bánh bao. ●Editor Kayla ●Tình trạng edit Đã lết đến chương 49/182 on going~ ●LƯU Ý!!!!! Truyện này mình bắt đầu edit từ chương 20, từ chương 1~19, thỉnh đọc ở wordpress Đào Hoa Thôn, các bạn chỉ cần gõ gg là ra, thân ái. Lưu ý thêm cho các bạn đây là thể loại BL, ai không thích hay dị ứng vui lòng không đọc, mình không chấp nhận gạch đá về vấn đề này *cười*17côngsủngthụ Reads 619,492Votes 49,714Parts 129Complete, First published Aug 02, 2018Table of contentsFri, Aug 3, 2018Chương 1 Gặp gỡ Ngụy Anh LạcFri, Aug 3, 2018Chương 2 Hoàng hậu vưu vậtFri, Aug 3, 2018Chương 3 Hậu cung không ngủSun, Aug 5, 2018Chương 4 Thuần phi kì quái!Mon, Aug 6, 2018Chương 5 Giúp người chữa bệnh HTue, Aug 7, 2018Wed, Aug 8, 2018Chương 7 Lăng thân vươngThu, Aug 9, 2018Chương 8 Chuyện xưa khó mở lờiFri, Aug 10, 2018Chương 9 Chuyện xưa khó mở lời 2Sat, Aug 11, 2018Chương 10 Chuyện xưa khó mở lời 3Sun, Aug 12, 2018Sun, Aug 12, 2018Chương 12 Anh Lạc, ngươi tính kế bổn cung!Sun, Aug 12, 2018Chương 13 Nàng thật ngốc!Mon, Aug 13, 2018Chương 14 Nhất dạ tương tưTue, Aug 14, 2018Wed, Aug 15, 2018Chương 16 Hoàng thượng, người nghĩ nhiều!Thu, Aug 16, 2018Chương 17 Ta chỉ muốn thỉnh anFri, Aug 17, 2018Sun, Aug 19, 2018Chương 19 Bổn cung chỉ tiện tayMon, Aug 20, 2018Chương 20 Thê tử của ta cơ mà!Mon, Aug 20, 2018Chương 21 Mưa ở Tử Cấm Thành HTue, Aug 21, 2018Tue, Aug 21, 2018Chương 23 Đừng giận, được không?Wed, Aug 22, 2018Chương 24 Ta không tin thần PhậtThu, Aug 23, 2018Chương 25 Hai mặt của quân bàiThu, Aug 23, 2018Sat, Aug 25, 2018Chương 27 Cuối cùng cũng đuổi kịp nàng HSun, Aug 26, 2018Sun, Aug 26, 2018Chương 29 Hậu cung có bệnh?Sun, Aug 26, 2018Chương 30 Anh Lạc, ta không xứngMon, Aug 27, 2018Tue, Aug 28, 2018Chương 32 Nhàn phi càn rỡWed, Aug 29, 2018Chương 33 Ngày của Cao quý phiThu, Aug 30, 2018Chương 34 Hậu cung dậy sóngFri, Aug 31, 2018Chương 35 Hoàng hậu, mau tỉnh!Fri, Aug 31, 2018Chương 36 Chẳng thèm tranh sủngSat, Sep 1, 2018Chương 37 Song phụng truy hoan HSun, Sep 2, 2018Chương 38 Dung Âm giận dỗiMon, Sep 3, 2018Chương 39 Nhất Tây, ngươi đến làm gì?Tue, Sep 4, 2018Chương 40 Cũng có lúc thất sủngTue, Sep 4, 2018Chương 41 Gió thổi nơi khácWed, Sep 5, 2018Chương 42 Bảo vật Đại ThanhWed, Sep 5, 2018Chương 43 Phú Sát Dung Âm không cònWed, Sep 5, 2018Chương 44 Hoa dại không nên háiWed, Sep 5, 2018Thu, Sep 6, 2018Chương 46 Thu ý đương nồngFri, Sep 7, 2018Sat, Sep 8, 2018Chương 48 Thượng cùng bích lạ, hạ hoàng tuyềnSun, Sep 9, 2018Chương 49 Con chẳng cần phải quy củ sốngMon, Sep 10, 2018Chương 50 Lễ vật tặng nàngMon, Sep 10, 2018Tue, Sep 11, 2018Chương 52 Cầu an cho ngườiTue, Sep 11, 2018Chương 53 Tuyết Cầu này, Tuyết Cầu kiaWed, Sep 12, 2018Chương 55 Chim quý trở lại lồng sonThu, Sep 13, 2018Chương 55 Ta không muốn ở đâyFri, Sep 14, 2018Chương 56 Nàng ta thật sự rất tốtSat, Sep 15, 2018Chương 57 Chẳng qua là áy náySun, Sep 16, 2018Chương 58 Phu quân, thỉnh đừng lầm đường lạc lốiSun, Sep 16, 2018Chương 59 Tại ta quá thích ngươiSun, Sep 16, 2018Chương 60 Mưu hại hoàng tựSun, Sep 16, 2018Mon, Sep 17, 2018Mon, Sep 17, 2018Chương 63 Cố cung lạnh lẽoTue, Sep 18, 2018Chương 64 Nàng ấy là hi vọng của thiếpWed, Sep 19, 2018Chương 65 Phu quân, chờ ta mang nàng trở vềThu, Sep 20, 2018Chương 66 Nương nương hôn mêThu, Sep 20, 2018Chương 67 Hoàng hậu, nàng cười?Fri, Sep 21, 2018Chương 68 Có thể cao chạy xa bay?Sun, Sep 23, 2018Chương 69 Chi bằng kết thúcSun, Sep 23, 2018Chương 70 Gia đình Dung ÂmSun, Sep 23, 2018Ngoại truyện Một ngày bát nháoSun, Sep 23, 2018Ngoại truyện Đường hoàng tuyền hãy chờ taMon, Sep 24, 2018Phần 2 Chương 1 Có cô diễn viên nọMon, Sep 24, 2018Mon, Sep 24, 2018Mon, Sep 24, 2018Chương 4 Tôi muốn bao nuôi emTue, Sep 25, 2018Chương 5 Đàm tỷ chốt saleTue, Sep 25, 2018Chương 6 Cho tôi, cho chúng ta HWed, Sep 26, 2018Chương 7 Lam heo, đầu tuần!Wed, Sep 26, 2018Wed, Sep 26, 2018Chương 9 Cùng em du lịchThu, Sep 27, 2018Chương 10 Chị là kim chủ của emThu, Sep 27, 2018Chương 11 Xin chào, em là quản lý của chịThu, Sep 27, 2018Chương 12 Bút đàm bằng hữuFri, Sep 28, 2018Fri, Sep 28, 2018Fri, Sep 28, 2018Chương 15 Chị kiếm kim chủ cho emSat, Sep 29, 2018Sat, Sep 29, 2018Sun, Sep 30, 2018Chương 18 Rượu ơi chào miSun, Sep 30, 2018Mon, Oct 1, 2018Tue, Oct 2, 2018Chương 21 Đây là người tôi bảo vệWed, Oct 3, 2018Chương 22 Đêm sinh nhật tội lỗiThu, Oct 4, 2018Fri, Oct 5, 2018Chương 24 Tôi muốn được hôn emFri, Oct 5, 2018Sat, Oct 6, 2018Chương 26 Bà xã, cả đời truy nàngSun, Oct 7, 2018Chương 27 Trộm của em thời gianSun, Oct 7, 2018Sun, Oct 7, 2018Chương 29 Làm bạn gái chị nhé?Mon, Oct 8, 2018Chương 30 Trực tiếp đối đầuTue, Oct 9, 2018Chương 31 Truy theo nàng ấyTue, Oct 9, 2018Thu, Oct 11, 2018Chương 33 Whatever will be, will beThu, Oct 11, 2018Chương 34 Cho chị cơ hộiFri, Oct 12, 2018Mon, Oct 15, 2018Chương 36 Nhanh chóng hành độngMon, Oct 15, 2018Chương 37 30 chưa phải TếtTue, Oct 16, 2018Chương 38 Lam heo trở vềThu, Oct 18, 2018Thu, Oct 18, 2018Chương 40 Lệnh cấm dưa hấuFri, Oct 19, 2018Sat, Oct 20, 2018Chương 42 Đại nhân trở lạiSun, Oct 21, 2018Mon, Oct 22, 2018Tue, Oct 23, 2018Wed, Oct 24, 2018Chương 46 Hoàng hậu ghen tuôngWed, Oct 24, 2018Chương 47 Nàng là Lọ LemFri, Oct 26, 2018Chương 48 Hắn ta ức hiếp taFri, Oct 26, 2018Chương 49 Thách đấu Tứ ThiếuSat, Oct 27, 2018Sat, Oct 27, 2018Ngoại truyện Tiền của lão bàSat, Oct 27, 2018Ngoại truyện Chị sai rồi, vợ ơi!Mon, Oct 29, 2018Ngoại truyện Trời vừa chớm thuWed, Oct 31, 2018Thu, Nov 1, 2018Ngoại truyện Nhật ký Tư ÝFri, Nov 2, 2018Ngoại truyện Nhật ký Tư Ý 2Sat, Nov 3, 2018Sẽ làm sao nếu Phú Sát Dung Âm là hoàng hậu nhưng tâm tình không ủ dột nữa? Sẽ làm sao nếu Dung Âm không sống trong sự tranh giành hậu cung mà sống trong sự sủng ái của các phi tần khác?128bh Tác giả Hòa Cửu Cửu 禾九九 Thể loại đam mỹ, cổ đại, 1vs, HE Số chương 182 chương Nguồn raw Tấn Giang Edit Đào Hoa Nguyên Kỳ. Vui lòng không repost. Thân VĂN ÁN Sư Ngọc Khanh là con trai trưởng quốc công phủ, phụ thân bất công, mẫu thân yếu đuối, dưới sự bảo bọc của lão thái quân, y chuyên tâm học hành hi vọng đạt được công danh kế thừa tước vị, nhưng một đạo thánh chỉ ban xuống, y trở thành nam thê đông cung thái tử. Vốn tưởng thái tử lợi dụng gia thế của mình, cho nên mới cưới một nam tử như y làm vợ, ai có thể nghĩ được ngày đầu tiên vào đông cung, nam nhân lạnh lùng kia liền cực kỳ yêu thương y. Sư Ngọc Khanh nghi ngờ, mỗ nào đó lui vào góc tường “Điện hạ, người đừng làm loạn.” Nam nhân anh tuấn cao lớn khẽ lắc đầu, mỉm cười ôm y vào lòng “Không, ta muốn ngươi.” Đây là câu chuyện xưa của một thái tử lạnh lùng bá đạo cưng chiều thê tử. Trung khuyển thái tử trong nóng ngoài lạnh công VS dịu dàng thông minh thái tử phi thụ, thoải mái, sủng, cưới trước yêu sau, có tiểu bánh bao. Tag Cung đình, điền văn, mất quyền lực, ông trời tác thành. Nhân vật chính Sư Ngọc Khanh, Hạ Tĩnh Dật. MỤC LỤC Chương 1 *~* Chương 2 *~* Chương 3 *~* Chương 4 *~* Chương 5 Chương 6 *~* Chương 7 *~* Chương 8 *~* Chương 9 *~* Chương 10 Chương 11 *~* Chương 12 *~* Chương 13 *~* Chương 14 *~* Chương 15 Chương 16 *~* Chương 17 *~* Chương 18 *~* Chương 19 *~* Chương 20 …. Chương 4 Biên tập Đào Hoa Nguyên Kỳ Kiệu đưa đến Tử Thần cung, Hạ Tĩnh Dật bước xuống đỡ Sư Ngọc Khanh xuống kiệu, Duẫn Đông Hải liền khom người đi tới bên cạnh hai người, nhỏ tiếng nói “Thái tử, thái tử phi, Đại hoàng tử, Nhị hoàng tử, Ngũ hoàng tử, Lục hoàng tử đang ở trong điện đợi thỉnh an.” Hạ Tĩnh Dật khẽ gật đầu, nhàn nhạt nói “Biết rồi.” Sư Ngọc Khanh nghe mấy vị hoàng tử khác đến, đè nén cơn đau bên dưới, cố gắng lấy tinh thần. Hạ Tĩnh Dật cúi đầu nhìn y, “Trước đưa ngươi về nghỉ ngơi cái đã.” Sư Ngọc Khanh sửng sốt, nói “Thần không cần theo thái tử ra tiếp khách sao?” “Thân thể ngươi không khỏe.” Hạ Tĩnh Dật dứt lời, quay lại nói với Duẫn Đông Hải “Đưa thái tử phi về cung điện nghỉ ngơi.” Sư Ngọc Khanh muốn nói nữa, nhưng nhanh chóng bị Hạ Tĩnh Dật ngăn lại, Duẫn Đông Hải bước lên, đưa tay cung kính nói với Sư Ngọc Khanh “Điện hạ, nô tỳ đỡ người trở về.” Sư Ngọc Khanh thấy Hạ Tĩnh Dật kiên trì như vậy, cúi đầu hành lễ với hắn một cái, rồi bước đi theo Duẫn Đông Hải. Sư Ngọc Khanh biết rõ quy tắc trong cung, hôm nay y nên dọn đến điện Ngọc Minh, trong lòng y nghĩ như vậy, nhưng không ngờ Duẫn Đông Hải vẫn như cũ đưa y về điện Đông Hoa. Sư Ngọc Khanh nhìn ba chữ điện Đông Hoa được trạm khắc mạnh mẽ hùng hồ, liền dừng bước, khó hiểu hỏi Duẫn Đông Hải “Công công có đi nhầm không, ta nhớ hôm nay phải đến điện Ngọc Minh chứ?” Duẫn Đông Hải chắp tay cười nói “Đây là ý tứ của điện hạ, sau này thái tử phi sẽ ở trong điện Đông Hoa với điện hạ.” Sư Ngọc Khanh kinh ngạc há hốc mồm “Ông nói là ý của thái tử hả?” Duẫn Đông Hải cười gật đầu “Đúng vậy.” “À…” Sư Ngọc Khanh lưỡng lự mở miệng “Công công có thể giúp ta một chuyện không?” Duẫn Đông Hải vừa nghe liền khom người hành lễ, “Điện hạ có chuyện gì xin phân phó nô tỳ.” Sư Ngọc Khanh nói “Vậy làm phiền công công truyền lời đến ma ma tống hỉ hôm qua đến gặp ta được không?” Duẫn Đông Hải lập tức trả lời “Dạ được, nô tỳ đi ngay.” Duẫn Đông Hải đưa Sư Ngọc Khanh vào điện Đông Hoa, phân phó cung nhân cẩn thận hầu hạ, sau đó xoay người đi tới cung Trường Nhạc của hoàng hậu để tìm ma ma tống hỉ. Sư Ngọc Khanh mang theo tâm sự nặng nề vào bên trong điện, hai đại cung nữ vội tiến lên định hầu hạ y cởi áo nghỉ ngơi. Sư Ngọc Khanh phất tay ngăn lại, hai người vội lui ra sau đứng ngay ngắn, cung nữ mặc áo lam đứng bên phải nhìn y thi lễ một cái nói “Thái tử phi điện hạ, nô tỳ là Châu Đồng, cung nữ chưởng sự của điện Đông Hoa, phụng mệnh hầu hạ thái tử phi.” Cung nữ bên cạnh nàng mặc trang phục màu trắng cũng cúi người hành lễ, cung kính nói “Nô tỳ Thu Chỉ, được thái tử điện hạ phái đến hầu hạ thái tử phi.” Đại thái giám khác tiến lên, “Nô tỳ Lục Phúc, được thái tử điện hạ phái đến hầu hạ thái tử phi.” Sư Ngọc Khanh ngồi trên giường nhỏ gật đầu một cái, ý bảo bọn họ không cần đa lễ, Lục Phúc nói “Cung nhân ở điện Đông Hoa do thái tử ban tặng thái tử phi đều đến đây hành lễ.” Lời của hắn vừa rơi xuống, cung nữ thái giám ở trong phòng liền quỳ xuống hành lễ với Sư Ngọc Khanh, trong miệng lớn tiếng nói “Nô tỳ ra mắt thái tử phi điện hạ.” Sư Ngọc Khanh ngẩn người, phút chốc nhớ đến lời ma ma căn dặn, vội nói “Tất cả đứng lên đi, ban thưởng.” Mọi người tuân lệnh vội vạng nói tạ ơn. Thân thể Sư Ngọc Khanh đau nhức, Lục Phục nhìn sắc mặt uể oải của y, liền phất tay ra hiệu cho những cung nhân khác lui xuống, chỉ còn hắn với Châu Đồng và Thu Chỉ ở lại hầu hạ. Một lúc sau, Duẫn Đông Hải dẫn ma ma tống hỉ đến, ma ma tống hỉ hành lễ rồi nói “Chẳng hay thái tử phi điện hạ tìm nô tỳ có chuyện gì?” Sư Ngọc Khanh liếc nhìn Duẫn Đông Hải, muốn nói lại thôi, Duẫn Đông Hải ngầm hiểu ý, dẫn Lục Phúc, Châu Đồng và Thu Chỉ lui ra ngoài. Sư Ngọc Khanh thấy trong phòng không còn ai, mới yên tâm hỏi “Ma ma, trước lúc ta vào cung có nghe ma ma dạy dỗ nhắc nhở, đêm đại hôn, ma ma sẽ đem tống tử dược cho ta ăn, vì sao…” Y nhắc đến việc này cũng có phần mất tự nhiên, dừng một chút, nói tiếp “Đêm qua ma ma đã quên.” Ma ma tống hỉ kính cẩn trả lời “Căn cứ theo quy củ đúng là đêm qua nô tỳ nên đưa cho thái tử phi dùng, nhưng thái tử điện hạ lại phân phó, tạm thời không cho thái tử phi dùng.” Sư Ngọc Khanh sửng sốt “Thái tử căn dặn?” Ma ma tống hỉ gật đầu “Đúng vậy.” Sư Ngọc Khanh khó hiểu “Tại sao?” Ma ma tống hỉ lộ ra vẻ mặt khổ sở “Việc này nô tỳ không biết.” Sư Ngọc Khanh nhìn bà không giống nói dối, liền nói “Cảm ơn ma ma, Lục Phúc tiễn ma ma ra ngoài.” Lục Phúc nghe y gọi tên vội vàng bước vào, đợi sau khi ma ma tống hỉ hành lễ xong thì tiễn bà. Sư Ngọc Khanh xoa xoa mi tâm, trong lòng suy tư, chẳng biết thái tử có ý gì mà lại để y không uống tống tử dược, sáng phải dậy sớm thỉnh an, lại ngồi nửa buổi, thắt lưng truyền đến từng cơn đau nhức mệt mỏi, người xung quanh cũng không nghĩ ra cái gì, đứng dậy vào vòng vào bên trong bình phong, Châu Đồng và Thu Chỉ vội đi theo sau, hầu hạ y cởi áo nghỉ ngơi. Sư Ngọc Khanh ngủ rất lâu, lúc tỉnh lại trông thấy có ánh trăng xuyên thấu đến, y ngồi dậy vén màn trướng lên, bất ngờ nhìn thấy Hạ Tĩnh Dật đang ngồi trước giường đọc sách, bên cạnh đốt vài cây nến đỏ, sắc trời bên ngoài đã tối đen. Hạ Tĩnh Dật thấy y tỉnh, đi đến gần y ngồi xuống, ánh mắt nhìn y hỏi “Thân thể đã khá hơn chưa?” Sư Ngọc Khanh thấy hắn quan tâm, lễ phép trả lời “Tốt hơn rồi.” Trong lòng nghĩ đến chuyện tống tử dược và ở lại điện Đông Hoa, đều là ý tứ của Hạ Tĩnh Dật, y không đoán được tâm tư của hắn. Hạ Tĩnh Dật nhìn y một lúc, gật đầu nói “Đến dùng bữa tối đi, ngươi có tiện đứng lên không?” Sư Ngọc Khanh vội vàng gật đầu, Hạ Tĩnh Dật thò tay đến y phục của y “Giống như lúc sáng.” Sư Ngọc Khanh thấy hắn có ý định giúp mình thay y phục, vội vàng nhận lấy quần áo trong tay hắn rồi nói “Tự ta có thể làm được.” Hạ Tĩnh Dật nhìn dáng vẻ loay hoay của y, cảm thấy rất đáng yêu, khóe môi không tự chủ cong lên, đưa quần áo cho y, để y tự mình thay y phục rời giường. Đợi sau khi Sư Ngọc Khanh đã chuẩn bị thỏa đáng, Hạ Tĩnh Dật mới truyền lệnh cho Duẫn Đông Hải. Châu Đồng, Thu Chi dẫn theo mấy tiểu cung nữ mang thức ăn lên, có người thử xem có độc không. Sư Ngọc Khanh nhìn một bàn, đều là sơn hào hải vị khó tìm, chỉ có hai người ăn, đúng là hơi nhiều… Hạ Tĩnh Dật phất tay, Châu Đồng và Thu Chỉ buông đũa lui sang một bên, hắn nhìn Sư Ngọc Khanh nói “Ngươi nếm thử xem có thích không?” Sư Ngọc Khanh gật đầu, gấp một miếng gan ngỗng nếm thử, lại múc một muỗng canh óc heo, mỗi món đều nếm thử một miếng, Hạ Tĩnh Dật cũng động đũa, chẳng qua mắt phượng liếc nhìn Duẫn Đông Hải một cái, thấy đối phương bên kia gật đầu một cái mới thu hồi tầm mắt. Sư Ngọc Khanh không phải là người thèm ăn, bởi vậy nên nhìn bộ dạng y có vẻ suy dinh dưỡng, ăn xong rồi thì không ăn thêm được nữa. Cung nữ tiến lên thu dọn thức ăn thừa, Hạ Tĩnh Dật nắm tay Sư Ngọc Khanh nói “Ta thấy ngươi ăn hơi nhiều, buổi tối sợ khó chịu, theo ta ra ngoài đi.” Sư Ngọc Khanh cảm thấy bụng căng ra, khéo léo gật đầu một cái, ngoan ngoãn đi theo hắn ra ngoài. Hạ Tĩnh Dật nắm tay Sư Ngọc Khanh đi chầm chậm đến một hoa viên trong Tử Thần cung, mặc dù không lớn như ngự hoa viên, nhưng những loại hoa ở đây cũng đủ loại hiếm lạ, yên tĩnh, không có người đến quấy rầy. Hạ Tĩnh Dật nhận đèn lưu ly từ tay Duẫn Đông Hải, không cho người khác đi cùng, một mình hắn dẫn Sư Ngọc Khanh đi dạo. Hai người bước đến lầu cao trên núi giả mới dừng lại. “Ở đây không tính là cao, nhưng phạm vi trống trải, rất thích hợp để ngắm trăng.” Sư Ngọc Khanh nghe Hạ Tĩnh Dật nói, ngẩng đầu nhìn lên khoảng không, khắp trời đầy sao, phía tay xuất hiện trăng non như lưỡi liềm, đúng là xinh đẹp. “Quả thực không sai.” Hạ Tĩnh Dật đứng ở bên cạnh y, nhìn lên bầu trời. “Nhân phàn minh nguyệt bất khả đắc, nguyệt hành khước dữ nhân tương tùy.” * Sư Ngọc Khanh mỉm cười “Đúng vậy, là một bài thơ Lý Bạch.” Hạ Tĩnh Dật nhìn y hỏi “Ngươi biết?” Sư Ngọc Khanh xưa nay yêu thích nhất là thi từ ca phú, cười nói “Đây là bài thơ Bả tửu vấn nguyệt’ của Lý Bạch, thần từng đọc qua.” Hạ Tĩnh Dật gật đầu “Nghe nói ngươi có thể làm thơ, không biết có đúng hay không?” Sư Ngọc Khanh cung kính nói “Chỉ đọc qua mấy bài thơ của cổ nhân, nên chỉ làm được một hai câu xoàng xoàng thôi.” Y vừa dứt lời, Hạ Tĩnh Dật chợt cúi xuống hôn lên hôn y một lúc mới buông ra. “Ta đã nói rồi, gọi ta là Tĩnh Dật.” Hắn hôn bất chợt như vậy, khiến Sư Ngọc Khanh thở hổn hển hai cái, khẽ mím môi. “Nguyệt hành khước dữ nhân tương tùy.” Hạ Tĩnh Dật khẽ ngâm câu này, cúi đầu nhìn Sư Ngọc Khanh nói “Sau này ngươi sẽ hiểu.” Sư Ngọc Khanh khó hiểu nhìn hắn, Hạ Tĩnh Dật không giải thích, chỉ nắm lấy tay y. “Gió đêm nổi lên rồi, chúng ta trở về thôi.” Sư Ngọc Khanh có hàng tá vấn đề muốn hỏi hắn, lưỡng lự nửa buổi cuối cùng vẫn không mở miệng được, đã bị Hạ Tĩnh Dật nắm tay trở về. Dựa theo thông lệ, thái tử phi xuất giá ngày thứ ba sẽ trở về nhà mẹ đẻ, nhưng gia quyến cũng có thể vào cung bái kiến, sáng sớm, Mạnh lão thái quân cùng Sư Đạo Nhiên và phu nhân chuẩn bị tiến cung, ai dè còn chưa kịp ra khỏi cửa phủ, quản gia Lý Tư báo lại, nói kiệu thái tử và thái tử phi đã ra khỏi cung, một chút nữa sẽ đến Thiều Quốc công phủ. Thái tử phi gả đi ra ngoài chưa được mấy ngày, lại có thể được thái tử đích thân đưa về lạy mặt, việc này không những đối với Sư Ngọc Khanh, kể cả Thiều Quốc công phủ thì chính là vinh dự vô cùng lớn, ba người vừa cao hứng vừa hoang mang, vội sai người chuẩn bị ra nghênh đón. Mạnh lão thái quân đứng ở ngoài cửa, một tay vịn quyền trượng đầu phượng, một tay dìu phu nhân Thiều Quốc quận công, Sư Đạo Nhiên đứng phía sau lo lắng nhìn quanh, mãi cho đến khi trông thấy chiếc kiệu xa hoa lông lẫy, phía trước mui xe màu vàng mới nở nụ cười. Thiều Quốc quận công dẫn mọi người cung kính tiến lên nghênh đón, hai đứa con thứ xuất Sư Cự Tập Kiêu và Sư Cự Tập Dũng đứng sau lưng mọi người, thấy Sư Đạo Nhiên làm ra vẻ xem trọng, còn đặc biệt mời mấy thúc bá uy tín trong tộc đến đón thái tử. Kiệu mười sáu người chậm rãi đi tới, Duẫn Đông Hải khom người hướng vào bên trong kiệu nói “Thái tử, thái tử phi, đã đến Thiều Quốc quận công phủ.” Sa trướng bị người ta vén lên, Hạ Tĩnh Dật bước xuống kiệu trước, Sư Đạo Nhiên đang định tiến lên hành lễ, đã thấy hắn xoay người đưa tay vào trong kiệu, đích thân đỡ Sư Ngọc Khanh. Mọi động tác đều rơi vào trong mắt người khác, có người vui mừng vì Sư Ngọc Khanh được thái tử sủng ái, có người âm thầm nghiên răng, mỗi người theo đuổi tâm tư của mình, đợi sau khi Hạ Tĩnh Dật và Sư Ngọc Khanh đã đứng vững mới quỳ xuống hành lễ. Sư Ngọc Khanh thấy phụ mẫu, bà nội và mấy vị thúc công quỳ dưới chân mình, trong lòng có chút khó chịu, định đi đến đỡ bọn họ dậy, lại không dám vượt qua Hạ Tĩnh Dật. Hạ Tĩnh Dật tiến lên giúp y làm việc này, đích thân đỡ Mạnh lão thái quân đứng lên, Mạnh lão thái quân hoảng hốt nhưng lại cảm thấy vinh dự trước mặt dòng họ. Sư Đạo Nhiên sờ sờ ria mép, trong lòng vui sướng, trên mặt cũng không để lộ tâm tư gì, cung kính mời thái tử vào phủ, Hạ Tĩnh Dật gật đầu, nghiêng người trông thấy Sư Ngọc Khanh đang nhìn Mạnh lão thái quân và phu nhân Thiều Quốc quận công, trong mắt hai bên đều ẩm ướt. “Ngọc Khanh với lão thái quân và phu nhân cứ đi từ từ, ta đến đại sảnh ngồi đợi ngươi.” Sư Ngọc Khanh sửng sốt thu hồi tầm mắt nhìn hắn, cười cảm kích một tiếng, tuy Hạ Tĩnh Dật lúc nào cũng mặt lạnh, nhưng lần nào cũng hiểu rõ tâm tư của y. Sư Đạo Nhiên nở nụ cười “Thái tử, thái tử phi mời vào trong.” Hạ Tĩnh Dật gật đầu đi vào với Sư Đạo Nhiên, Mạnh lão thái quân mừng rỡ, được Sư Ngọc Khanh và con dâu dìu vào hậu viện. Hết chương 4 * Hai câu thơ nằm trong bài “Bả tửu vấn nguyệt”Nâng chén rượu hỏi trăng. Bản dịch của Nguyễn Phước Hậu Trăng sáng nào ai vịn đến được, Ta đi trăng lại mãi theo nhau? Xem chi tiết tại ĐÂY Chương 2 Biên tập Đào Hoa Nguyên Kỳ Kiệu hoa đưa thẳng đến cổng chính hoàng cung, đến lối vào đại điện tuyên chính nơi hoàng đế lâm triều và tổ chức các lễ nghi trọng đại mới dừng lại. Sư Ngọc Khanh che mặt ngồi trong kiệu, không rõ những chuyện xảy ra ở bên ngoài, ma ma tống hỉ đi theo bên cạnh kiệu hoa nhỏ tiếng cung kính mời y bước ra khỏi kiệu, Sư Ngọc Khanh thuật tay vén màn kiệu dầy cộm nặng nề làm bằng tơ vàng lên, chỉ thấy bàn tay rắn chắc vừa mắt khi nãy lại duỗi về phía y lẫn nữa, bởi vì y không biết quy tắc cưới hỏi ở hoàng thất thế nào, coi như cậu y đưa y đi thêm một đoạn nữa, khéo léo đưa tay ra, bị người ta dịu dàng ôm xuống kiệu. Sư Ngọc Khanh thầm nghĩ Bản thân từ bé chỉ học văn, không bao giờ nói nhiều lời với cậu về vấn đề tập võ, rất ít khi lui tới, không ngờ hôn lễ của y, cậu lại đến trước săn sóc y. Đôi tay kia dẫn y chậm rãi đi qua con đường trải đá cẩm thạch màu đỏ, hai bên vang lên tiếng nhạc và tiếng đại thần nhộn nhịp quỳ xuống ca tụng, lúc này y mới biết người nắm tay mình, dắt đến đại điện chính là thái tử đương triều, trượng phu của y. Sư Ngọc Khanh bị lời chúc mừng của đại thần hai bên cắt ngang suy nghĩ, tay không tự chủ run lên một cái, rất nhanh người nọ nắm chặt, Sư Ngọc Khanh không nghe hắn nói chuyện, chỉ cảm thấy lòng bàn tay ấm áp của hắn mang theo sức sống, làm giảm bớt đi không ít căng thẳng trong lòng y. Dường như con đường rất dài, người nọ dẫn y đi không có điểm dừng, nhưng cũng không buông tay y ra. Bên cạnh là một vị ma ma tống hỉ, nhỏ tiếng chỉ dẫn y nên làm như thế nào, bởi vì lúc trước ở nhà đã được học qua, nên Sư Ngọc Khanh thuận lợi hoàn thành nghi thức, trong ánh mắt hoàng hậu và hoàng đế mang theo vui vẻ, bởi vì thái tử dẫn đến, kiệu hoa mười sáu người khiêng đuổi đến, lần này ngồi lên không chỉ có một mình y, còn có trượng phu của y – thái tử Hạ Tĩnh Dật, mà tay của y với Hà Tĩnh Dật gắt gao nắm chặt với nhau, lòng bàn tay có chút ẩm ướt, Sư Ngọc Khanh muốn giãy giụa cũng không dám, đành phải nhẫn nại, khó hiểu suy nghĩ, hôn lễ đã kết thúc rồi, vì sao thái tử còn một mực nắm tay của mình chứ? Kiệu hoa đưa Sư Ngọc Khanh đến bên trong Tử Thần cung nơi ở của Hạ Tĩnh Dật, bên cạnh ma ma còn có một tiểu thái giám và hai mươi cung nữ hầu hạ, dẫn hắn vào điện Đông Hoa, nơi đây dùng cho đêm tân hôn, sau này mới dời đến điện Ngọc Minh, nơi dành cho thái tử phi. Những điều này đều do ma ma dạy dỗ nói cho y biết, sau khi xuống kiệu Hạ Tĩnh Dật liền buông tay y ra, bây giờ đã đến giờ hỉ yến do hoàng đế và hoàng hậu tổ chức, đón nhận lời chúc mừng từ quần thần bắt đầu. Bởi vì đêm qua Sư Ngọc Khanh trằn trọc không ngủ ngon giấc, ngoại trừ lúc sớm được tỷ tỷ cho hai miếng bánh ngọt cũng không có ăn cái khác, hại tâm tình y nửa ngày này khẩn trương lo lắng không thôi, hiện tại cảm thấy rất mệt mỏi, y nhẹ nhàng vén một góc màn châu lên, lập tức có ma ma chạy đến nhỏ nhẹ khuyên ngăn, nói khăn che mặt này chỉ có thể để tự tay thái tử vén, nếu không sẽ không được may mắn, tính tình của y vốn ngoan ngoãn, nghe vậy liền không nói gì, gật đầu buông khăn che mặt xuống, hại y đói đến choáng váng đầu có cũng phải nhẫn nhịn ngồi im, mong đợi thái tử mau trở về hoàn thành xong nghi thức, để y có thể ăn uống. Ma ma cung nữ và thái giám đứng trong phòng, ai cũng không lên tiếng, trong phòng yên tĩnh không tiếng động, lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân rất nhỏ, Sư Ngọc Khanh vô vị ngồi đó, rất nhanh chú ý thấy, tiếng bước chân kia chốc lát đi ra ngoài, ma ma đứng một bên che miệng cười, đưa măng tây giòn qua, cũng không để Sư Ngọc Khanh vén khăn che mặt lên, dịu dàng nói “Điện hạ, thái tử sợ người đói bụng, bảo người ăn điểm tâm trước đi, nhưng ngàn vạn lần không thể vén khăn che mặt lên, phải nhớ kỹ đấy.” Trước mặt Sư Ngọc Khanh đột nhiên sáng lên, trong nhất thời y không thích ứng được, không tự chủ híp mắt lại để thích ứng với tia sáng, rất nhanh hí mặt nhìn, liền bắt gặp gương mặt cực kỳ tuấn tú, thoát tục thoát trần không để lộ ra bất thường gì, sóng mũi cao mang theo vài phần cao ngạo của quý tộc, đôi mắt phượng chăm chú nhìn mình, sâu thẳm như hồ nước không đáy, không thể nhìn ra bất kỳ tâm tình gì. Sư Ngọc Khanh rũ mắt, tự động tránh né tầm mắt quá mức nồng cháy nhìn mình. Ma ma tống hỉ và cung nữ dâng hai ly rượu lên, Sư Ngọc Khanh biết rõ đây là rượu hợp cẩn. Sư Ngọc Khanh nhìn sắc mặt Hạ Tĩnh Dật ngồi bên cạnh mình chẳng có gì thay đổi, không giống như uống rượu quá nhiều, chỉ có thể khi y đến gần mới ngửi thấy hơi thở thoảng thoảng mùi rượu của hắn. Trong lòng Sư Ngọc Khanh suy đoán, chỉ sợ mấy đại thần kia không dám chuốc say thái tử, nhưng lại không biết là vì hoàng đế đau lòng con trai nên tự mình uống hết. Sư Ngọc Khanh dưới sự hướng dẫn của Hạ Tĩnh Dật cũng đã uống xong rượu hợp cẩn, dựa theo trình tự, sau khi ma ma tống hỉ đem tống tử dược giao cho Sư Ngọc Khanh uống rồi noi vài câu cát tường, hôn lễ xem như kết thúc. Trong lòng Sư Ngọc Khanh chán ghét điều này, tống tử thuốc tên cũng như ý nghĩa, nam tử uống vào cũng có thể mang thai, nhưng dù sao y cũng được nuôi nấng như người thừa kế tước vị Thiều quốc quận công phủ, chẳng ngờ có một ngày bản thân sẽ vì người khác sinh con đẻ cái nối dõi tông đường, ánh mắt của y đột nhiên ảm đảm, trong lòng nảy sinh suy nghĩ không cam lòng, khiến y không nhịn nổi mà siết chặt nắm đấm, sau đó vô lực buông ra, ánh mắt thất lạc chờ đợi thuốc đưa tới. Sư Ngọc Khanh vừa nghe được phép ăn, trong lòng mừng rỡ, cũng không quan tâm lời ma ma lải nhải, vội cầm lấy đồ ăn đặt bên mép giường từ từ ăn. Y ăn rất ưu nhã, động tác nhẹ nhàng không để nghe tiếng động, ma ma hài lòng gật đầu một cái, đưa một chén trà sang hầu hạ y, nghe y khẽ nói xong rồi, mới bưng bánh ngọt đi. Cơn đói của Sư Ngọc Khanh được giải quyết xong, tâm tình tốt hơn nhiều, nghĩ đến lời ma ma nói, thái tử sợ y đói bụng nên cho phép y được ăn điểm tâm, thầm nghĩ Thái tử này cho dù chưa thấy tướng mạo thế nào, nhưng tính tình cũng thật biết chăm sóc người khác. Khiến tâm trạng thấp thỏm vì gả vào hoàng thất cũng nhẹ nhõm đi mấy phần. Sư Ngọc Khanh ngồi một lúc, liền nghe âm thanh ma ma cung nữ và thái giám quỳ xuống Thái tử điện hạ cát tường. Sư Ngọc Khanh đang buồn ngủ, lập tức tỉnh táo lại, không tự chủ ngồi thẳng lưng lên, hai tay để ngay ngắn, chuẩn bị làm lễ nghi kế tiếp. Ma ma tống hỉ cười nói vài câu, Sư Ngọc Khanh nhìn đôi hài gấm thêu rồng của người nọ chậm rãi đi tới, trong lòng bất chợt hồi hộp. Hạ Tĩnh Dật dừng bước trước mặt y, ma ma tống hỉ hô to một tiếng để hắn vén khăn che mặt của Sư Ngọc Khanh. Con ngươi đang suy nghĩ của Sư Ngọc Khanh rũ xuống, tránh đi khí thế mãnh liệt của Hạ Tĩnh Dật xông tới, cảm giác giống như mình là con mồi bị người ta ngấp nghé từ lâu, bất cứ lúc nào cũng có thể bị bắt lại, loại cảm giác này áp bách lên y, không tự chủ nhéo vạt áo, đợi chờ hành động kế tiếp của Hạ Tĩnh Dật. Một tay nhẹ nhàng nắm lấy tay y, đầu ngón tay dịu dàng vuốt ve lưng y, Sư Ngọc Khanh chưa kịp phản ứng, tay kia đã vén khăn che mặt y lên. Nhưng không ngờ ma ma chẳng đưa bất kỳ thuốc nào đến, chỉ có vài câu chúc mừng rồi thôi, Hạ Tĩnh Dật thản nhiên nói câu Trọng thưởng’, đại thái giám Duẫn Đông Hải dẫn người trong phòng dập đầu quỳ xuống tạ ơn, sau đó dẫn tất cả rời khỏi tẩm cung, không quên đem cửa phòng đóng lại, chỉ để Duẫn Đông Hải là mấy cung nữ thái giám hầu hạ thường ngày ở ngoài hành lang canh giữ, cẩn thận nghe phân phó của Hạ Tĩnh Dật. Trong lòng Sư Ngọc Khanh vẫn còn đang suy nghĩ chuyện đưa tống tử dược, y rõ ràng nhớ ma ma dạy dỗ có nói, tống tử dược phải dùng sau khi uống rượu hợp cẩn, làm sao lại không có chứ? Chẳng lẽ ma ma tống hỉ quên sao? Sư Ngọc Khanh vội bỏ qua suy nghĩ này, tống hỉ ma ma là người đã hầu hạ bên cạnh Mạnh lão thái quân nhiều năm như vậy, so với người khác bà phải hiểu rõ quy tắc nhất, không thể nào để xảy ra sơ suất được, vậy cuối cùng là vì nguyên nhân gì lại không đưa tống tử dược cho y? Sư Ngọc Khanh chưa kịp suy nghĩ xong, Hạ Tĩnh Dật đã duỗi tay tới, nhẹ nhàng tháo mũ phượng rườm rà trên đầu y xuống. Động tác bất ngờ của hắn khiến Sư Ngọc Khanh nhất thời luống cuống, sắc mặt vị thái tử này lạnh nhạt, không nhìn ra hỉ nộ, nhưng trái lại động tác cực kỳ dịu dàng săn sóc, phút chốc Sư Ngọc Khanh không đoán được tính tình của hắn, bất an trong lòng lần nữa dấy lên. “Có mệt hay không?” Sư Ngọc Khanh sửng sốt, vội vàng ngẩng đầu nhìn Hạ Tĩnh Dật nói “Tạ điện hạ quan tâm, thần không mệt.” Hạ Tĩnh Dật nhìn y một lúc, đứng lên đem mũ phượng cất đi, sau đó ngồi trước mặt y, ngón tay thon dài, từ từ cởi cúc áo hoa phục trên người Sư Ngọc Khanh. Trong đầu Sư Ngọc Khanh rơi lộp bộp, y lo nghĩ về tống tử dược, nhưng quên mất chuyện sinh hoạt vợ chồng, ma ma đã sớm cho y xem xuân cung đồ, để y biết làm thế nào hầu hạ Hạ Tĩnh Dật, chẳng qua tự tôn nam tử khiến y không thể nào chấp nhận được việc bản thân phải nằm bên dưới nam tử khác, cả đêm trằn trọc chính là vì việc này. Sư Ngọc Khanh không ngăn cản Hạ Tĩnh Dật cởi áo bào mình, y vốn phải hầu hạ Hạ Tĩnh Dật mới đúng, nhưng có lẽ bởi vì quá khẩn trương và sợ hãi, lại cảm thấy khó khăn, tay không thể nào nhấc lên nổi, không tử chủ muốn kháng cự, cúi đầu thật thấp, không dám nhìn Hạ Tĩnh Dật… ========================================== Sư Ngọc Khanh mở mắt mờ mịt ra, ánh sáng tầng tầng bị rèm che chắn lại, khiến y không thể nào biết được hiện tại đã là lúc nào. Sư Ngọc Khanh khẽ động thân thể, thắt lưng truyền tới đau nhức khiến y hừ nhẹ một tiếng, trên người được đắp một cái chăn tơ tằm mềm mại, y miễn cưỡng chôn mình bên trong không muốn cựa quậy, mặc cho thần trí lưu lạc về nơi nào, trong đầu chợt nghĩ đến một chuyện “Đây là nơi nào?” “Tỉnh?” Sư Ngọc Khanh nghe câu hỏi lướt qua gò má, chợt nhớ tới hôm qua mình đã xuất giá, đã trở thành thái tử phi, hôm nay cần phải thức sớm đến vấn an hoàng thượng hoàng hậu mới đúng. Y vừa định ngồi dậy, màn phía trước bị người ta vén lên, Hạ Tĩnh Dật đứng trước gương đồng, trong tay còn sửa sang y phục của mình, trong nháy mắt nhìn chằm chằm Sư Ngọc Khanh ngồi trên giường. Sư Ngọc Khanh nghĩ đến đêm qua hắn mãnh liệt sinh hoạt vợ chồng, sắc mặt không khỏi mất tự nhiên, rũ mắt ngẩng đầu nhìn người nọ, trong mơ hồ vẫn nhớ kỹ đến lúc mình mệt mỏi hôn mê, Hạ Tĩnh Dật vẫn chưa dừng lại. Cung nữ tiến lên định hầu hạ Sư Ngọc Khanh rời giường, đã nghe Hạ Tĩnh Dật nói “Ngươi đi xuống đi.” Cung nữ nghe vậy vội vàng khom người, cúi đầu thối lui đứng sang một bên. Hôm qua thành hôn Sư Ngọc Khanh còn chưa trao đổi nhiều với Hạ Tĩnh Dật, hơn nữa trong lòng khẩn trương, nên không để ý nhiều, lúc này mới cẩn thận nghe được âm thanh của thái tử. Lạnh lùng. Đây là đánh giá đầu tiên của Sư Ngọc Khanh dành cho giọng nói của Hạ Tĩnh Dật. Hạ Tĩnh Dật đi tới trước giường ngồi xuống, hắn khoát tay một cái, Duẫn Đông Hải liền hiểu, vội cho người đem quần áo của Sư Ngọc Khanh đến, Sư Ngọc Khanh không biết ý của hắn, đưa tay định nhận lấy quần áo, nhưng đã bị Hạ Tĩnh Dật ngăn lại. Hạ Tĩnh Dật cầm quần áo định giúp Sư Ngọc Khanh thay y phục. Sư Ngọc Khanh hoảng hốt, vội né người, cúi đầu kính cẩn nói “Thần không dám làm phiền điện hạ, điện hạ để thần tự làm là được rồi.” Mắt phượng sâu thẳm của Hạ Tĩnh Dật nhìn y nói “Vậy ngươi có làm được không?” Sư Ngọc Khanh liền gật đầu giơ tay lên định nhận quần áo, nhưng vừa giơ tay đau nhức khiến y hừ một tiếng, đôi môi nhịn không được phát ra tiếng rên. “Nhìn đi không làm được, hay là để ta giúp.” Sư Ngọc Khanh từ bé đã đọc nhiều sách thánh hiền, tự nhiên hiểu khó đạo lý khác biệt giữa quân thần, vội nói “Điện hạ không được, thần…có chút bất tiện, nhưng có cung nữ giúp là được.” Giọng nói của y mềm mại êm ái, không ẻo lả như nữ tử, càng không hùng hồ như nam tử, mà giọng nói ôn hòa, khiến người nghe dễ chịu. Hạ Tĩnh Dật quét mắt nhìn Duẫn Đông Hải, đối phương liền khom người gật đầu, dẫn theo cung nữ phục vụ lui ra ngoài tấm bình phong thêu mẫu đơn. Sư Ngọc Khanh “…” “Hãy là để ta giúp đi.” Động tác Hạ Tĩnh Dật mau lẹ, kéo Sư Ngọc Khanh vào lòng mình, đem quần áo mặc cho y, lưng Sư Ngọc Khanh tựa vào lồng ngực dầy rộng của hắn, khiến y không khỏi muốn né tránh. Hạ Tĩnh Dật giúp y mặc nội y bên trong xong, Sư Ngọc Khanh cũng không dám để hắn hầu hạ mình mặc quần, nhất quyết túm lấy cái mền không tha. “Điện hạ, để ta tự làm đi.” Hết chương 2

hoàng hậu vi thượng