hôn ước với trúc mã
Đấu Phá Thương Khung , chương 917 của tác giả Thiên Tàm Thổ Đậu cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn.
gambar orang membuang sampah pada tempatnya kartun. Cùng đọc truyện Hôn Ước Với Trúc Mã của tác giả Tự Cẩm Như Cố tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại Hiện đại , oan gia , hài hướcEditor Byako00Lâm Tịch Nhan và Cố Diễn trong mắt người khác chính là cặp thanh mai trúc mã. Có điều, Lâm Tịch Nhan lại không cho rằng cô với Cố Diễn có mối quan hệ như từ lần đầu gặp anh ngăn cha mắng cô."Bác à, em ấy còn rất nhỏ mà"Xoay người lại anh nhẹ nhàng hỏi cô."Nhan Nhan, sau khi kết hôn thì chúng ta sinh mấy đứa?"Thần kinh, tên này nhất định là bị bệnh thần từng bước ép hôn, khiến cô chạy không nghĩ rằng có thể cùng người trong lòng chấm dứt cơn ác mộng này nhưng không ngờ lại khiến cô trở thành trò cười của cả thành một ngày anh xuất hiện như Sa Tan song lại mang theo ấm áp mà nói rằng."Lấy anh đi"Cô không ngờ rằng vị trúc mã này lại yêu cô đến thế? Tình nguyện cưới cô sao?-"Ngài Cố à, tôi nói là tôi đã mang thai cốt nhục của ngài"Cô gái đặt một tờ giấy ly hôn trước mặt anh rồi nói."Nhan Nhan à , cô ấy mang thai của cô ấy, anh yêu người của anh, ngoan đi"Rốt cuộc , Lâm Tịch Nhan cũng không thể nhẫn nhịn được nữa, rống giận trước vẻ ung dung của người nọ"Cố Diễn Trạch , anh không còn chút sĩ diện nào sao ?!""Bảo bối à, em lúc tức giận thật đáng yêu ... ...... ......"Cô mém chút nữa tắt thở Giới thiệu phiên bản chính kịchMọi người đều nói rằng , giám đốc nhà họ Cố yêu vợ như mạng, nhưng chỉ có mình Lâm Tịch Nhan biết, người trong lòng anh không phải là côLâm Tịch Nhan Tiểu Cố Tử , em từng ngây thơ nghĩ rằng có thể tiếp tục phóng túng yêu anh ... .......Cố Diễn Trạch Em là thanh mai của anh , anh là trúc mã . Anh và em đã định đời đời kiếp kiếp dây dưa không ngừng.
Tác giả Thể loại Hài Hước, Ngôn TìnhNguồn DĐ Lê Quý ĐônTrạng thái Đang raSố chương 24Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Thể loại Hiện đại , oan gia , hài hướcEditor Byako00Lâm Tịch Nhan và Cố Diễn trong mắt người khác chính là cặp thanh mai trúc mã. Có điều, Lâm Tịch Nhan lại không cho rằng cô với Cố Diễn có mối quan hệ như từ lần đầu gặp anh cha mắng cô."Bác à, em ấy còn rất nhỏ mà"Xoay người lại anh nhẹ nhàng hỏi cô."Nhan Nhan, sau khi kết hôn thì chúng ta sinh mấy đứa?"Thần kinh, tên này nhất định là bị bệnh thần từng bước ép hôn, khiến cô chạy không nghĩ rằng có thể cùng người trong lòng chấm dứt cơn ác mộng này nhưng không ngờ lại khiến cô trở thành trò cười của cả thành một ngày anh xuất hiện như Sa Tan song lại mang theo ấm áp mà nói rằng."Lấy anh đi"Cô không ngờ rằng vị trúc mã này lại yêu cô đến thế? Tình nguyện cưới cô sao?-"Ngài Cố à, tôi nói là tôi đã mang thai cốt nhục của ngài"Cô gái đặt một tờ giấy ly hôn trước mặt anh rồi nói."Nhan Nhan à , cô ấy mang thai của cô ấy, anh yêu người của anh, ngoan đi"Rốt cuộc , Lâm Tịch Nhan cũng không thể nhẫn nhịn được nữa, rống giận trước vẻ ung dung của người nọ"Cố Diễn Trạch , anh không còn chút sĩ diện nào sao ?!""Bảo bối à, em lúc tức giận thật đáng yêu ... ...... ......"Cô mém chút nữa tắt thở Giới thiệu phiên bản chính kịchMọi người đều nói rằng , giám đốc nhà họ Cố yêu vợ như mạng, nhưng chỉ có mình Lâm Tịch Nhan biết, người trong lòng anh không phải là côLâm Tịch Nhan Tiểu Cố Tử , em từng ngây thơ nghĩ rằng có thể tiếp tục phóng túng yêu anh ... .......Cố Diễn Trạch Em là thanh mai của anh , anh là trúc mã . Anh và em đã định đời đời kiếp kiếp dây dưa không Ước Với Trúc Mã Thể loại Hiện đại , oan gia , hài hướcEditor Byako00Lâm Tịch Nhan và Cố Diễn trong mắt người khác chính là cặp thanh mai trúc mã. Có điều, Lâm Tịch Nhan lại không cho rằng cô với Cố Diễn có mối quan hệ như từ lần đầu gặp anh... ngăn cha mắng cô."Bác à, em ấy còn rất nhỏ mà"Xoay người lại anh nhẹ nhàng hỏi cô."Nhan Nhan, sau khi kết hôn thì chúng ta sinh mấy đứa?"Thần kinh, tên này nhất định là bị bệnh thần từng bước ép hôn, khiến cô chạy không nghĩ rằng có thể cùng người trong lòng chấm dứt cơn ác mộng này nhưng không ngờ lại khiến cô trở thành trò cười của cả thành một ngày anh xuất hiện như Sa Tan song lại mang theo ấm áp mà nói rằng."Lấy anh đi"Cô không ngờ rằng vị trúc mã này lại yêu cô đến thế? Tình nguyện cưới cô sao?-"Ngài Cố à, tôi nói là tôi đã mang thai cốt nhục của ngài"Cô gái đặt một tờ giấy ly hôn trước mặt anh rồi nói."Nhan Nhan à , cô ấy mang thai của cô ấy, anh yêu người của anh, ngoan đi"Rốt cuộc , Lâm Tịch Nhan cũng không thể nhẫn nhịn được nữa, rống giận trước vẻ ung dung của người nọ"Cố Diễn Trạch , anh không còn chút sĩ diện nào sao ?!""Bảo bối à, em lúc tức giận thật đáng yêu ... ...... ......"Cô mém chút nữa tắt thở Giới thiệu phiên bản chính kịchMọi người đều nói rằng , giám đốc nhà họ Cố yêu vợ như mạng, nhưng chỉ có mình Lâm Tịch Nhan biết, người trong lòng anh không phải là côLâm Tịch Nhan Tiểu Cố Tử , em từng ngây thơ nghĩ rằng có thể tiếp tục phóng túng yêu anh ... .......Cố Diễn Trạch Em là thanh mai của anh , anh là trúc mã . Anh và em đã định đời đời kiếp kiếp dây dưa không ngừng. Chương Mới NhấtChương 24 Lần sau không đơn giản chỉ là hônChương 23 Thử áo cướiChương 22 Cô ấy cưỡng hôn anhDanh sách chươngChương 1 Cố Diễn Trạch là ai? Không quen!Chương 2 Chỉ muốn gặp anhChương 3 Bác à , cô ấy còn nhỏChương 4 Sẽ trở thành vợ chồngChương 5 Thuyết phục từ hônChương 6 Hôn nhân hoang đườngChương 7 Thật là ngầuChương 8 Sự cố ngoài ý muốnChương 9 Năm ấy , mặt trời rất đẹpChương 10 Em rất nhớ anhChương 11 Bức ảnh chụp trộmChương 12 Tiểu Cố Tử , em ghét anhChương 13 Không phải diễn kịch thì là gìChương 14 Cố Diễn Trạch thâm trầmChương 15 Có phần bất tiệnChương 16 Đây là lễ đính hôn?!Chương 17 Cố Diễn Trạch , đồ đê tiện này!Chương 18 Cô gái trong khách sạnChương 19 Sinh mấy đứa con ?Chương 20 Em tin rằng , có thể chờ được anhChương 21 Chúng ta sẽ không để mất nhauChương 22 Cô ấy cưỡng hôn anhChương 23 Thử áo cướiChương 24 Lần sau không đơn giản chỉ là hônTruyện đánh dấuNhấn để xem...Truyện đang đọcNhấn để xem...Gợi ý truyện
Bên trong phòng nghỉ hậu trường, Thần Diệc Ca tựa đầu vào ghế da nghỉ ngơi, một hồi hát hò vừa rồi, khiến anh có chút mỏi mắt lại, lông mi xinh đẹp khép hờ, mãi cho đến khi của phòng nghỉ được người nhẹ nhàng đẩy ra, anh nghe được có tiếng bước chân rón rén tiến lại gần, đôi môi mỏng khêu gợi hơi nâng lên cảm nhận hơi thở quen thuộc“ Đoán, đoán đi, em là ai?” Bàn tay mềm mại của cô gái nhẹ che lại đôi mắt của Thần Diệc Ca, trong giọng nói mang theo vài phần trêu đùaThần Diệc Ca khẽ cười, vẫn không đáp trả“Mệt lắm sao?” Lâm Tịch Nhan buông tay, lời nói bông đùa vừa rồi chuyển thành quan tâm nhẹ nhàng. Nhìn anh diễn xuất phấn chấn trên khán đài, luôn tràn đầy sức sống như thế, nhưng phía sau ánh đèn sân khấu, có mấy ai hiểu được anh đã cố gắng cùng mỏi mệt đến nhường nào?Thần Diệc Ca mở mắt nhìn, đôi mắt thâm sâu ngắm nhìn cô gái trước mặt, ánh mắt trong trẻo mang theo cưng chiều“Có em bên cạnh, anh sẽ không mệt mỏi nữa”Chỉ cần có em, thế giới ảm đạm này sẽ tràn đầy ánh sángLâm Tịch Nhan ấm áp trong lòng, gò má thản nhiên ửng hồng“Không phải đêm nay nhà em có khách sao, sao lại chạy đến đây xem diễn............” Thần Diệc Ca lời còn chưa dứt, cánh tay đã bị người cắn một cái, Lâm Tịch Nhan lè lưỡi, mở miệng“Nhớ anh nên đến, cần gì nhiều lý do như vậy”Dĩ nhiên cô sẽ không để ý cái người gọi là “Khách” kia, cũng không muốn người khác nhắc đến hắn trước mặt mình“Đã bảo các người cần thận một chút, mấy món đồ này để là quà do fan tặng cho Thần Diệc Ca.......” Cách cửa lớn, thậm chí là cả dãy hành lang vẫn còn có thể nghe thấy giọng nữ chanh chua của Fiona, Lâm Tịch biết Fiona lại tức giận với nhân viên của mình. Người này, tính tình không chịu sửa đổi, chỉ sợ là đến năm 38 tuổi, bà cô này cũng không tìm được ai để cưới. Cô không hi vọng người đại diện của Ca là bà cô già kia, ít nhiều cũng anh hưởng đến Thần Diệc CaBĩu môi, cô lầm bầm“Em không muốn nhìn thấy cái người đại diện cao ngạo kia đâu............ Đại minh tinh à, đưa em về nhà đi”______________________________Dưới ánh sáng của đèn đường nhỏ, ban đêm thật tĩnh lặng, một trận gió ngẫu nhiên thổi qua cũng mang theo vài chiếc lá rụng lả tả. Lá rụng là phong cảnh quen thuộc của mùa thuCô nắm tay anh bước chậm xuyên qua con đường nhỏ, hơi ấm trong lòng ban tay nhẹ nhàng lan tỏa. Lâm Tịch Nhan thích cảm giác ấm áp mà Thần Diệc Nho mang lại, khiến cho cô cảm thấy rất yên lòng“Ca à, em thật hi vọng cả đời đều như thế này “Cô mỉm cười yếu ớt, trong ánh mắt tràn đầy khát khao. Mặc dù hiện tại cô chỉ là một cô gái chưa tốt nghiệp đại học, nhưng đã muốn định ước tương lai cả đời của mình, chỉ vì người đó là anh. Cô thích giọng hát của anh, không có chút nào tạp chất, thích anh cười, dịu dàng thư thái, thích tất cả của anh, vì anh luôn mang theo một loại hi vọng màu xanhChỉ là Lâm Tịch Nhan không ngờ đến, giờ phút này khi cô đang nghĩ đến chuyện cả đời thì một nam nhân đã xuất hiện và thay đổi tất cảThần Diệc Ca khẽ cười, trong đầu nghĩ nghĩ chuyện gì, dừng bước, hỏi“Đêm nay em đi ra ngoài, người nhà có biết không?”Anh hiển nhiên biết rõ, người nhà của anh chưa bao giờ biết đến sự hiện hữu của anh cũng giống nhu truyền thông đại chúng không biết đến sự tồn tại của cô. Tình yêu say đắm của họ, đã kéo dài hai năm, nhưng chưa bao giờ bị người khác phát hiện qua. Anh là ngôi sao đang nổi, cô là đại tiểu thư Lâm gia, hai người phảng phát như chưa hề liên quan nhau. Mà Thần Diệc Ca cũng biết, trên người cô đang mang theo một hôn ước, là nam nhân thanh mai trúc mã của cô mà không phải là anh“A............ Em...............” Lâm Tịch Nhan quanh co, đành nói cho anh biết, đêm nay cô lại chuồn êm ra ngoài. Thần Diệc Ca bất đắc dĩ cười, tập mãi thành quenLâm Tịch Nhan như đứa bé làm chuyện xấu bị phát hiện, gương mặt trắng nõn mịnh màng đỏ ửng“Em chỉ muốn gặp anh nên đành làm vậy..........” Cô ngẩng đầu nhìn anh, lời còn chưa nói xong đã cảm giác được hơi thở ấm áp của anh đến gần, môi mỏng khêu gợi chậm rãi hôn lên trán côNếu như những đôi tình nhân bình thường vẫn hay nắm tay, ôm, hôn môi............ thì những chuyện nhìn như bình thường này lại khiến cho cô mặt hồng tai đỏ, tim đập nhanh. Lâm Tịch Nhan nghĩ nghĩ, cái này đúng là tình yêu rồi
Ra khỏi nhà, ngoài sân thật yên tĩnh“Cái này.......... ngài Cố, vừa rồi thật sự cảm ơn”Đối với Lâm Tịch Nhan, Cố Diễn Trạch là người xa lạ, nhưng ít ra người đàn ông xa lạ trước mặt này đã giúp cô thoát được trận la mắng của baNgài Cố............. Môi mỏng xinh đẹp khẽ nhếch lên, từ góc độ quan sát của Lâm Tịch Nhan, bên trong nụ cười kia mang theo chút gì đó tà tứ cùng...........khinh miệt. Khinh miệt? Là Lâm Tịch Nhan suy nghĩ nhiều sao?Cố Diễn Trạch giương đôi mắt hẹp dài nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô, ngậm ý cười nói“Lâm tiểu thư xin đừng khách sáo, nói kiểu gì thì chúng ta cũng sắp trở thành vợ chồng rồi............”Không biết là do cô phản ứng quá chậm hay là những lời nói này Cố Diễn Trạch nói quá mức phong khinh vân đạm *nhẹ nhàng. Lâm Tịch Nhan cũng hồ đồ gật đầu theo, tiếp đến đôi mắt run lên, đột ngột ngẩng đầu. Nương theo ánh sáng nhàn nhạt của trăng, dung nhan người con trai xinh đẹp không tì vết mang theo vài phần cao quý không thể chạm vào, hình ảnh thật sâu đi vào mắt cô, khiến cho cô nhất thời bị nghẹn, quanh co hỏi“Ngài nói......... chúng ta sẽ kết hôn?”Sắp trở thành vợ chồng, Lâm Tịch Nhan quả nhiên nghe không saiCố Diễn Trạch nhướng mày, bất mãn. Trong khi cô còn đang chìm trong sự ngạc nhiên, trợ lý Phương Húc đã cung kính xuống xe giúp anh mở cùng, Lâm Tịch Nhan chỉ còn có thể nhìn bóng dáng chiếc xe kia biến mất trong đêm đenCô cắn môi, nghĩ thế nào cũng không ngờ đến, cái ngày này rồi cũng đếnCố Diễn Trạch và Lâm Tịch Nhan, Lâm Tịch Nhan và Cố Diễn Trạch, từ khi sinh ra cho đến bây giờ, hai cái tên đều dính liền với nhau......Tiễn Cố Diễn Trạch về, Lâm Tịch Nhan trở về phòng của mình, việc đầu tiên cô làm là gọi cho Lộ Địch Nhi“Vậy............ hai người khi nào cưới?”Nghe xong những chuyện vừa xảy ra sau khi Lâm Tịch Nhan về đến nhà, Lộ Địch Nhi bên kia đầu dây diện thoại, thở dài bất đắc dĩ hỏiLâm Tịch Nhan hít vào thật sau, trong giọng nói mang theo vài phần mệt mỏi, nói“Không biết........”“Nha đầu, cậu đừng ủ rũ nữa! Cậu nghĩ đi, kết hôn là chuyện đại sự một đời người, phía trước còn phải đính hôn, chuyện này cần nhiều thời gian để chuẩn bị, mà trong khoảng thời gian, có xảy ra chuyện gì thì cũng không ai ngờ đến được. Có lẽ Cố Diễn Trạch cũng như câu, không muốn kết hôn đâu! Cũng có thể........... anh ta giống cậu đã có người yêu rồi không chừng. Kết hôn hay không kết hốn, bây giờ cũng không biết được” Lời nói của Lộ Địch Nhi tuy có vài phần có lý, nhưng Lâm Tịch Nhan chợt nhớ đến ánh mắt thâm sau lộ ra vài phần khí chất vương giả của Cố Diễn Trạch vừa rồi, khiến cho cô cảm thấy đối với chuyện này anh thập phần kiên định“Địch Nhi, hi vọng rằng chuyện này giống như lời cậu nói”Hi vọng như thế.................Cả đêm, Lâm Tịch Nhan không chìm vào giấc ngủ, trong đầu chỉ nghĩ đến câu nói sau cùng của Cố Diễn Trạch Sắp trở thành vợ chồngKết hôn với một người trước đây đã từng gặp gỡ, nhưng sau khi trưởng thành hoàn toàn trở thành một người đàn ông xa lạ, làm sao cô có thể thừa nhận? Còn nói Lâm Tịch Nhan và Cố Diễn Trạch là đôi thanh mai trúc mã, thật buồn cười! Chuyện thật lâu lúc trước, còn ai nhớ rõ nữa cơ chứ? Nhất là sau khi cô trải qua cơn bệnh nặng đó, trí nhớ đã mơ hồ đi rất nhiều, chỉ có những năm gần đây mới là chân thật. Tỉ dụ như lần đầu tiên ngoài ý muốn gặp gỡ Thần Diệc Ca, rồi quen biết tìm hiểu nhau, thậm chí là yêu nhau, đối với Lâm Tịch Nhan kí ức đó mới rõ ràng, mới là thứ mà cô cần cóTrong quá khứ, ba chữ Cố Diễn Trạch chỉ là cái tên nằm trên giấy, nhưng hiện tại, anh đã trở về quấy rối cuộc sống của cô
Trong biệt thự tĩnh lặng, vang vọng tiếng đập cửa gấp gáp, lại chậm chạp không thấy người ra mở cửa“Tiểu thư” Tiểu Lan gõ cửa hai tiếng, lại gọi“Tiểu thư, chuẩn bị xong chưa? Cố thiếu gia sắp đến thăm nhà rồi”Vẫn hoàn toàn yên tĩnh, bấc đắc dĩ, dùng chìa khóa mở cửa phòng, căn phòng trang hoàng màu sắc xanh như nước, trong không khí vẫn còn thoang thoảng mùi thơm. Giường công chúa như mộng ảo gọn gàng ngăn nắp, căn phòng trống không, không một bóng ngườiTiểu Lan mở miệng kinh hãi, nhìn ra cửa sổ đang mở, trong nháy mắt liền hiểu được _____ tiểu thư của cô lại bỏ nhà đi rồi!“Lảo gia, không hay rồi, tiểu thư.......”Từ thang lầu vọng ra giọng nói bối rối của Tiểu Lan, bàn tay cầm báo của Lâm lão gia không khỏi siết lại, dường như đã đoán được lời nói còn khuyết từ trong miệng Tiểu Lan mà Lâm phu nhân đang cùng người hầu chuẩn bị bữa tối trong nhà bếp đột nhiên biến sắc, nhìn chân mày run run của lão gia. Nha đầu kia lại gây ra đại họa rồi!Bữa tiệc tại gia đêm nay, mục đích chỉ có một, chính là đón Cố Diễn Trạch, thiếu gia nhà họ Cố trở về từ nước ngoài mà trong thành phố T không ai không biết, Cố thiếu gia cùng Lâm Tịch Nhan của Lâm gia trời định một đôi, từ lúc chưa sinh ra đã có hôn ước, là đôi thanh mai trúc mã nhìn nhau mà lớn. Có điều, chính là năm năm trước Cố Diễn Trạch xuất ngoại, đã làm cho tất cả chuyện này phải dùng lại. Nay, Cố thiếu gia đã trở thành tổng giám tốc của tập đoàn họ Cố, hơn nữa bàn đến chuyện thông gia tương xứng với nhà họ Lâm thì địa vị của Cố Diễn Trạch không ai bì đượcLâm phu nhân bất lực lắc đầu, Tịch Nhan, lần này con đùa quá trớn rồi!...........................Màn đêm rơi xuống, trên sân khấu bừng bừng khí thế, dưới ánh đèn lóe sáng, là hàng ngàn fan đang hò hétNgười con trai trên khán đài lúc này chính ngôi sao ca nhạc đang nổi danh, giọng hát nam tính mạnh mẽ xoay chuyển vũ đài, dẫn dắt theo từng tràn hoan hô của mọi người bên dưới sân khấu“Thần Diệc Ca, Thần Diệc Ca!”Lộ Địch Nhi vốn không thích loại tình cảnh ồn ào này, hơn nữa cô gái bên cạnh lại không ngừng kêu gào, trên mặt vài phần đã xuất hiện vẻ nổi giận“Lâm Tịch Nhan, tớ xin cậu đấy, đừng bắt chước mấy tên đần kêu gào bên tai tớ được không!” Mắt lạnh nhìn chằm chằm cô gái không có chút hình tượng thục nữ bên cạnh, cô cảm thấy thật quá đáng lắm rồi, đường đường là một đại tiểu thư song đến nơi này lại biến thành một dã nha đầu không chút phép tắc!“Cậu nói cái gì?”Lâm Tịch Nhan rõ ràng hưng phấn đến mức lơ là luôn Địch Nhi. Phải biết rằng, để có thể xem buổi biểu diễn ca nhạc này, cô đã nhảy cửa sổ trốn nhà“Lâm Tịch Nhan, cậu bị điên rồi!” Lộ Địch Nhi hét lớn, lần này Lâm Tịch Nhan nghe rõ, nhưng không để vào tai, mỉm cười si mê nhìn người con trai tuấn mỹ trên sân khấuThật hết thuốc chữa! Đây là kết luận của Lộ Địch Nhi đưa ra, nha đầu kia, vì buổi diễn ca nhạc này trốn nhà rồi. Ngày hôm qua còn ngàn vạn lần không muốn gặp Cố thiếu gia nữa, đêm nay lại còn hoa hoa lệ lệ mất tích! Nghĩ đến người kia là Cố thiếu gia, tổng giám đốc tập đoàn họ Cố hiện tại. bất kể là tuần san của tạp chí nào, cũng đều lên trang nhất“Tịch Nhan, cậu cứ thế này chạy đến đây, thật sự không sao chứ? Đêm nay cậu phải gặp vị hôn phu tương lai, thanh mai trúc mã Cố Diễn Trạch của mình cơ mà!”Lâm Tịch Nhan giật mình, đảo mắt, đôi mắt linh động toát ra chút phản cảm, hỏi lại“Cố Diễn Trạch là ai? Không quen!”Thật hay cho một câu không quen, Địch Nhi mờ mịt không thèm đáp trảBuổi biễu diễn ca nhạc đến hồi tàn, mọi người bắt đầu tản dần, Lâm Tịch Nhan nhìn Lộ Địch Nhi cười nịnh nọt nói“Honey à, cậu về nhà cẩn thận, ngủ ngon! “ Lời vừa dứt, không đợi cho Lộ Địch Nhi kịp phản ứng, bóng hình xinh đẹp liền vọt đến hậu trường bên trong“Nha đầu chết tiệt!”Lần nào cũng vậy, đồ trọng sắc khinh bạn! Lộ Địch Nhi hẳn là đã quen dần với chuyện này, chỉ cần đối phương là Lâm Tịch Nhan, thì chuyện gì phát sinh cũng không biết được
hôn ước với trúc mã